Phong Đô Đại Đế vẻ mặt vui mừng đưa cho Bạch Vi một túi trữ vật, sau đó mới cẩn thận nhặt lấy ấn chương kia, cầm trong tay ngắm nghía một lúc mới cất đi.
Sau đó ngài ấy mới dời ánh mắt sang cây đàn trên bàn: “Cây đàn này tên là Diệt Ma Cầm.”
Lời này vừa nói ra, không chỉ Bạch Vi kích động, ngay cả Nhậm Cửu Khanh cũng không nhịn được nhướng mày.
“Diệt ma mà ngài nói có phải là chỉ?”
Tuy Bạch Vi hỏi rất ý tứ, nhưng tất cả mọi người có mặt đều lập tức hiểu ý trong lời nàng.
Phong Đô Đại Đế lắc đầu: “Không phải như ngươi nghĩ đâu.”
Trên mặt Bạch Vi không khỏi lộ ra vẻ thất vọng, khiến Phong Đô Đại Đế vốn luôn nghiêm túc cũng phải bật cười: “Diệt Ma Cầm này tuy không có tác dụng như ngươi nghĩ, nhưng nó có thể trừ khử tâm ma của tu sĩ.
Đối với tu sĩ mà nói, đây là bảo vật có thể gặp mà không thể cầu.”
Quản sự vừa nghe, mắt lập tức sáng lên, đưa tay định lấy cây đàn, không ngờ lại bị Bạch Vi nhanh tay giật lại trước.
Quản sự sốt ruột: “Đạo hữu, cây đàn và lá cờ này không phải ngươi muốn bán sao? Ta giúp ngươi ước tính giá cả trước, đảm bảo ngươi hài lòng.”
Bạch Vi biết thứ này có thể gặp không thể cầu, đâu nỡ bán, vì vậy nàng không chỉ cất Diệt Ma Cầm đi, mà còn nhân lúc quản sự nói chuyện, cất luôn cả lá cờ.
“Quản sự, cây đàn này ta không bán nữa, ngươi cũng biết tâm ma đối với tu sĩ mà nói, thực sự là một cửa ải, ta phải giữ lại dùng.
Còn lá cờ này…”
Bạch Vi quay đầu nhìn Phong Đô Đại Đế: “Đạo hữu, không biết lá cờ này có thích hợp cho đạo tu sử dụng không?”
Phong Đô Đại Đế lắc đầu: “Nếu ta không nhìn lầm, lá cờ này tên là Hỗn Nguyên Phiên, đối với Minh tu là linh bảo, nhưng đối với đạo tu thì không có tác dụng gì.”
Bạch Vi suy nghĩ một chút, lại lấy lá cờ ra đưa cho quản sự: “Cái này ta bán.”
Quản sự rất muốn cứng rắn nói một câu “ta không cần”, nhưng lá cờ này quả thực như lời bà thím mập kia nói, là pháp bảo mà Minh tu có thể gặp không thể cầu.