“Nhậm Cửu Khanh” ra sức nhếch nhếch khóe môi, nhưng trên mặt lại bất luận thế nào cũng không nặn ra được ý cười, cuối cùng đành phải bỏ cuộc.
“Bạch Vi, con biết ta muốn đi Phàm Nhân Giới, tại sao không nói trước, như vậy chẳng phải là lãng phí thời gian sao? Có phải con sợ chúng ta cùng đi, ta sẽ không cứu cha mẹ và ngoại tổ mẫu con? Nếu là vì cái này, vậy con quá không nên rồi.”
Bạch Vi vẻ mặt vô tội: “Sư phụ, ta không có. Ta trước đó vì quá mức lo lắng cho cha mẹ và ngoại tổ mẫu ta, tâm tình không vui, cho nên Thiên Đạo chưa cho ta chỉ dẫn. Ta cũng là nhìn thấy cha mẹ và ngoại tổ mẫu ta bình an, lúc này mới đột nhiên cảm ngộ được.”
“Nhậm Cửu Khanh” vẻ mặt hồ nghi nhìn về phía Bạch Vi đang thành khẩn nhìn hắn, cuối cùng không nói gì.
“Đi thôi!”
Đoàn người từ chỗ Bạch Vi đi ra, đợi nàng mở toàn bộ trận pháp của tiểu viện lên, lại đưa ba người Tề Mi về chỗ ở, lúc này mới theo “Nhậm Cửu Khanh” rời đi.
Tề Mi cách cửa sổ nhìn ra ngoài viện, lúc này Bạch Vi và “Nhậm Cửu Khanh” đã biến mất không thấy, bà quay đầu nhìn về phía Bạch Lãng Trung và Tôn Tuệ Như: “Nương, Bạch lang, Vi Vi sẽ không có chuyện gì đúng không?”
Tôn Tuệ Như và Bạch Lãng Trung vẻ mặt mặt không cảm xúc, giống như đối với lời nói của bà không có bất kỳ phản ứng nào.
Tề Mi có chút buồn bã, bà nắm c.h.ặ.t túi trữ vật Bạch Vi đưa cho bà. Thần thức bà đã xem qua túi trữ vật kia, bên trong có phù bảo và trận pháp, thậm chí còn có một đạo kiếm ý Nhậm phong chủ phong ấn bên trong.
Bà mặc dù lo lắng cho sự an toàn của Bạch Vi, nhưng thông qua túi trữ vật này bà biết, Bạch Vi trong lòng có tính toán, nghĩ như vậy, tâm tình Tề Mi liền bình phục lại.
Bà không giúp được gì, chỉ có thể cầu nguyện chuyến đi này của Bạch Vi thuận lợi.
“Nhậm Cửu Khanh” xé rách không gian, mang theo Bạch Vi bất quá thời gian một chén trà liền đến nơi giao thoa giữa Ngũ Hành Giới và Phàm Nhân Giới.
Bạch Vi trong lòng kinh hãi.
Không biết Thiên Ma, kẻ đã chọn đoạt lấy thân thể sư phụ nàng, có tu vi ra sao. Sư phụ thân là kiếm tu Độ Kiếp hậu kỳ, đối với việc khống chế không gian chi lực đặc biệt thuần thục, kẻ đoạt lấy thân xác của người cũng là như vậy.