Bạch Vi trong lòng chậc chậc hai tiếng, đây quả thực là một câu hỏi hay.
Nàng xoay chuyển tâm tư mới nói: “Đại sư huynh lúc đó gửi cho ta đạo truyền âm thứ hai, nói là đệ t.ử của Linh Thú Tông đã ném linh thú khế ước của mình vào hồ nước kia, sau đó linh thú liền mất liên lạc với hắn.”
Nhậm Cửu Khanh khẽ nhíu mày: “Chuyện này ta biết, nhưng có liên quan gì đến câu hỏi của chưởng môn vừa rồi?”
Bạch Vi thở dài một hơi: “Mặc dù ta bị Thiên Quân đ.á.n.h ngất rồi đưa lên Thượng Giới, nhưng ta không phải hoàn toàn mất đi ý thức. Ta biết Thiên Quân chính là thông qua hồ nước kia, đưa ta lên Thượng Giới. Sở dĩ hắn bắt ta, chính là vì con linh thú mà Linh Thú Tông ném vào. Hắn phát hiện ta đứng ở chỗ hồ nước, liền tưởng linh thú là do ta ném, tưởng ta đã phát hiện ra bí mật của hồ nước, nên muốn đưa ta về để xử trí.”
Nhậm Cửu Khanh và Khanh chưởng môn nhìn nhau, bọn họ vạn vạn không ngờ Bạch Vi vậy mà lại còn đi Thượng Giới.
Không đợi Khanh chưởng môn dò hỏi, Bạch Vi liền tiếp tục nói: “Ta bị hắn đưa về sau đó liền bị nhốt lại, Thiên Quân kia hẳn là bị chuyện khác vướng bận, chưa kịp xử lý ta. Điều này cũng nhờ vậy mà giúp ta giành được một tia sinh cơ.”
Nhậm Cửu Khanh và Khanh chưởng môn bất giác thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cảm thán kỳ ngộ phen này của Bạch Vi, trong lòng vậy mà lại mơ hồ mong đợi diễn biến sự việc tiếp theo.
Bạch Vi không để bọn họ đợi lâu, vô cùng tự giác tiếp tục chủ đề vừa rồi.
“Ta không rõ Thiên Quân Thượng Giới đã dùng thủ đoạn gì, mặc dù thần thức của ta vẫn luôn tồn tại, nhưng hai mắt lại bất luận thế nào cũng không thể mở ra được, càng đừng nói đến chuyện chạy trốn. Ta nghĩ, cho dù ta ở trạng thái tỉnh táo, cũng căn bản không thể nào trốn thoát khỏi tay Thiên Quân. Ngay lúc ta tuyệt vọng, Phật Tổ từng gặp trong bí cảnh trước đó lại đột nhiên hiện thân, ngài ấy đã cứu ta, đồng thời đưa ta trở lại vào trong bí cảnh. Ta không rõ tại sao ngài ấy lại biết ta bị Thiên Quân giam cầm, lại có thể kịp thời hiện thân cứu ta ra, nhưng nghĩ lại hẳn là thủ đoạn của Thượng Giới.”