Lão giả trong lòng nhất thời vừa gấp vừa giận, sao trước đây lại không nhìn ra nha đầu này hổ báo như vậy nhỉ!
Bạch Vi một hơi giơ lão giả đã yên tĩnh lại đến sảnh đường, lúc này Thái Sư đang tiếp khách trong sảnh đường. Thần thức nàng quét qua cốt linh của Thái Sư, trong lòng sinh ra một tia kinh ngạc, trong lòng càng lúc càng hồ đồ về động cơ hành động này của lão giả.
Cốt linh của Thái Sư bởi vì không có bất kỳ pháp khí nào che chắn, nàng liếc mắt một cái liền nhìn ra, cốt linh đã tròn một vạn tuổi rồi, tu vi ngược lại không nhìn ra, nghĩ đến hẳn là không thấp. Chẳng lẽ Thái Sư này và lão giả tồn tại quan hệ huyết thống gì đó? Nhưng tướng mạo của hắn và lão giả không có một chút điểm giống nhau nào.
Ngay lúc Bạch Vi đang đầy bụng hồ nghi, đột nhiên nghe thấy nam nhân ngồi dưới Thái Sư mở miệng.
“Thái Sư, Ô Quốc chúng ta vạn năm nay không cách nào phi thăng, tu sĩ và võ giả của Ô Quốc mặc dù giảm dần theo từng năm, nhưng linh khí của động thiên phúc địa vẫn giảm mạnh một cách lợi hại. Chúng ta không thể mặc kệ nó phát triển, phải nghĩ cách mới được.”
Bạch Vi cẩn thận cảm nhận linh khí quanh thân một chút, không hề phát hiện có bất kỳ chỗ nào không ổn so với lần đầu tiên tiến vào, linh khí không hề xuất hiện sự thay đổi.
“Chuyện này ta một Thái Sư thì có cách gì, tổng phải để Hoàng thượng làm chủ mới được. Thôi, ngươi cứ về trước đi!”
Người nọ thở dài một tiếng, liền đứng dậy rời đi.
Không đợi Bạch Vi hiện thân, một nam t.ử tu vi Lập Mệnh từ chỗ bình phong bên cạnh bước ra, khiến nàng giật mình. Nghĩ đến trước đó hẳn là cũng đã dùng thủ đoạn che giấu nào đó, cho nên nàng và nam t.ử vừa rời đi mới không phát hiện ra.
“Lão tổ tông, lời Hàn lâm học sĩ vừa nói có thể coi là thật không? Vì sao ta không hề cảm nhận được linh khí giảm mạnh? Tu vi của ta nay cũng không thấp a!”
Thái Sư không trả lời câu hỏi của người nọ, ngược lại nhìn về hướng Bạch Vi.
“Không biết vị đạo hữu nào đại giá quang lâm hàn xá, còn xin lộ ra chân dung, ta nhất định sẽ lấy lễ đãi khách.”