Đôi mắt to bằng hạt đậu xanh của Tầm Bảo Thử đột nhiên chạm phải ánh mắt của Bạch Vi, sự mờ mịt trong ánh mắt nhỏ bé ấy lập tức xua tan đi vẻ đắc ý trước đó.
“Ngươi có biết cái đĩa này dùng để làm gì, sử dụng như thế nào không?”
Tầm Bảo Thử vô cùng không hiểu. Theo nó thấy, nó chỉ cần biết đây là bảo vật, sau đó cất đi là xong, quan tâm nó dùng để làm gì chứ! Sự im lặng của Tầm Bảo Thử khiến Bạch Vi lập tức mất đi sự tự tin trong lòng, nhịn không được lại hỏi thêm một lần nữa. Lần này Tầm Bảo Thử rốt cuộc cũng có phản ứng: “Chí chí chí——”
Tầm Bảo Thử tuy không biết nói, chỉ phát ra tiếng chí chí, nhưng một chút cũng không cản trở Bạch Vi trong nháy mắt hiểu được ý tứ trong lời nói của nó. Không biết mà còn lý lẽ hùng hồn như vậy.
Tầm Bảo Thử không đáng tin cậy, nàng liền định vào trong Hồng Mông tiểu thế giới hỏi Thiền Thiền ba người bọn họ một chút. Dù sao cũng có hai kẻ đã nhận được truyền thừa, một kẻ chăm chỉ hiếu học, kiểu gì kiến thức cũng rộng hơn con Tầm Bảo Thử này, nói không chừng ba đứa nó có thể cho nàng một câu trả lời!
Quả nhiên suy nghĩ của nàng là đúng, Hoàng Kỳ liếc mắt một cái liền nhận ra Thủy Ngọc Bàn trong tay Bạch Vi.
“Chủ nhân, người lấy Thủy Ngọc Bàn từ đâu vậy?”
Bạch Vi nhìn nhìn cái đĩa trong tay mình, là một cái đĩa ngọc, nhưng nước ở đâu thì nàng không nhìn ra, cho nên... Nàng lập tức xốc lại tinh thần, xem ra Hoàng Kỳ biết lai lịch của cái đĩa này. Nàng ánh mắt rực rỡ nhìn về phía Hoàng Kỳ, hận không thể bảo Hoàng Kỳ mở lời nói cho nàng biết toàn bộ thông tin về cái đĩa này.
“Ta mua ở phường thị Bắc Danh Thành. Hoàng Kỳ, ngươi biết cái đĩa ngọc này sao? Cái này dùng để làm gì?”
Hoàng Kỳ lúc này cũng không rảnh quấn lấy Húy Húy nữa, bay v.út lên không trung hướng về phía đĩa ngọc, nằm bò trên đĩa ngọc nhìn hồi lâu, đồng thời cố gắng dùng miệng ngậm một viên tinh thạch trên đĩa ngọc lên. Đáng tiếc tinh thạch khảm quá c.h.ặ.t, nó dùng miệng hì hục nửa ngày cũng không cạy ra được.
Bạch Vi thấy con rồng ngốc này chơi đùa vui vẻ đến quên trời đất, ngay cả thời gian trả lời câu hỏi của nàng cũng không có, nàng liền vươn ngón trỏ và ngón cái ra, động tác nhanh ch.óng bóp c.h.ặ.t miệng Hoàng Kỳ lại.