Bạch Vi suy nghĩ một chút, mặc dù Vạn Sĩ Các chủ hiện tại vẫn cùng một phe với bọn họ, nhưng khoảng cách đến lúc bí cảnh có Thế Giới Chi Thụ mở ra còn cần hơn bốn mươi năm nữa, biến cố trong khoảng thời gian này quả thực là quá nhiều.
Nàng rũ mắt xuống, quyết định tạm thời giấu nhẹm tin tức về Thế Giới Chi Thụ.
“Được!”
Vạn Sĩ Các chủ mỉm cười: “Gần đây ta chuẩn bị ở lại Yêu Giới thị sát một thời gian, sẽ không đồng hành cùng các vị nữa. Nhậm đạo quân, mấy vị đạo hữu, Bạch Vi, chúng ta cáo từ tại đây nhé!”
Nhìn Vạn Sĩ Các chủ chớp mắt đã được Côn Bằng chở đi mất hút, biểu cảm trên mặt Bạch Vi có chút phức tạp, nàng không biết quyết định này của mình có đúng hay không, chỉ đành thuận theo tâm ý hiện tại mà làm.
Tu Lâm thấy ánh mắt Bạch Vi mãi chưa thu về, trong lòng lập tức căng thẳng: “Tiểu sư muội, muội, muội không phải là một lòng hướng đạo sao?”
Bạch Vi mang vẻ mặt khó hiểu, đại sư huynh của nàng rõ ràng là trong lời nói có ẩn ý.
“Đại sư huynh, huynh có lời gì cứ nói thẳng.”
Tu Lâm thân là nam tu, đặc biệt lại còn là một nam tu "cẩu độc thân", nếu thật sự bắt hắn can thiệp vào vấn đề tình cảm của tiểu sư muội, quả thực còn khó chịu hơn cả việc ném hắn vào bầy yêu thú tu vi Hóa Thần trung kỳ để rèn luyện.
Nhưng ai bảo hắn là đại sư huynh chứ!
Tu Lâm không khỏi thở dài một hơi, sau đó dời ánh mắt về hướng Vạn Sĩ Các chủ rời đi.
“Tiểu sư muội, mặc dù Vạn Sĩ Các chủ dung mạo đẹp đẽ, có tiền lại có năng lực, đối xử với muội cũng rất đặc biệt, nhưng hắn thực sự quá già rồi. Huống hồ vừa nãy muội cũng thấy đấy, còn có Côn Bằng ở bên cạnh cạnh tranh với muội. Quan trọng nhất là, tu vi của hai người chênh lệch quá xa, cho dù Vạn Sĩ Các chủ thực sự có ý với muội, nhưng người ta cách phi thăng chỉ còn một bước ngắn, còn muội mới vừa bước vào Hóa Thần sơ kỳ, ngày phi thăng còn xa vời vợi. Hai người các muội không hề hợp nhau.”
Bạch Vi khiếp sợ đến mức đồng t.ử cũng giãn to, đến nỗi nàng hoàn toàn quên mất việc phản bác lại những lời đại sư huynh vừa nói.