“Bạch Vi, ngũ giới hiện tại là tình hình gì nghĩ lại ngươi cũng biết rồi.
Ta đưa ngươi đến thế giới này, tuy có thể đã phớt lờ ý nguyện cá nhân của ngươi, trong mắt ngươi có vẻ khá ích kỷ, nhưng cũng giúp ngươi có được cuộc sống mới.
Cùng với việc tu vi của ngươi không ngừng tăng lên, có lẽ một ngày nào đó, ngươi sẽ có thể tự do đi lại giữa thế giới này hoặc Thượng Giới và thế giới trước kia của ngươi, không bị gò bó.”
Bạch Vi thừa nhận, Diêm sư tổ rất biết cách vẽ bánh vẽ.
Trong lòng nàng tuy nghe những lời này có chút kích động, nhưng ngoài mặt lại không biến sắc.
“Nếu những lời ngài nói là sự thật, vậy ngài lúc trước chắc hẳn là thông qua cách này để đưa hồn phách của ta từ hiện đại đến đây, vậy ngài còn có thể đổi hồn phách hiện tại của ta về lại cơ thể của ta không?”
Diêm sư tổ im lặng một lát, không hề đi đính chính câu nói trên của Bạch Vi, mà trực tiếp trả lời câu hỏi phía sau: “Không thể.”
Không phải là không được, mà là thật sự không thể.
Bạch Vi mặt không cảm xúc nhìn bộ khô cốt trước mắt: “Vậy ngài chưa từng phi thăng, làm sao biết người Thượng Giới có thể tùy ý xuyên không qua thời không? Căn cứ ngài nói như vậy là gì?”
Diêm sư tổ im lặng không nói, nàng cũng không thúc giục.
Thực ra chấp niệm của Bạch Vi đối với kiếp trước thật sự không sâu.
Ngoài việc tiếc nuối bản thân thân là sinh viên y khoa không được học dĩ trí dụng cứu t.ử phù thương, tiếc nuối không giúp đỡ được nhiều trẻ mồ côi giống như mình, xuyên không đến thế giới này, trong lòng nàng không có quá nhiều buồn bã.
Có lẽ hoàn cảnh từ nhỏ đã dạy nàng cách tùy ngộ nhi an, đừng nói hiện tại xem ra thuận buồm xuôi gió, cho dù ném nàng vào năm mất mùa, nàng cũng sẽ lập tức thích ứng với thân phận mới, để bản thân nỗ lực sống tiếp.
Bất luận ở thế giới nào, nàng đều vững tin, chỉ cần bản thân muốn sống tốt, thì chắc chắn có thể sống rất tốt.
“Ta tuy chưa thật sự phi thăng, nhưng ta biết Thượng Giới mấy trăm năm trước là có thể xuyên không qua thời không, chỉ là có tùy ý hay không, ta không rõ.