“Ây da! Ta không biết đây là Phụ Phụ Đắc Chính tiểu hữu a! Chín năm không gặp, không ngờ ngươi bây giờ lớn lên vậy mà vẫn...”
Quản sự nhất thời nghẹn lời, suy nghĩ một lát mới tìm được một từ thích hợp.
“Thô kệch như vậy. Nếu biết là ngươi, ta nhất định sẽ không đưa ra cái giá này. Nào, nào, chúng ta ngồi xuống, bàn bạc lại một chút.”
Phụ Phụ Đắc Chính chính là cái tên Bạch Vi tùy tiện lấy từ một chân lý mà kiếp trước nàng luôn tin tưởng khi giao dịch với Vạn Bảo Các.
“Phụ Phụ Đắc Chính” theo nàng thấy, tuy đời người sẽ có những chuyện không hay xảy ra, nhưng thông qua sự nỗ lực của bản thân, kết quả nhất định sẽ chuyển biến theo hướng tốt đẹp.
Phụ Phụ Đắc Chính không chỉ là một khái niệm toán học, mà còn là một thái độ sống tích cực lạc quan.
Nàng thực ra rất muốn dùng cái này làm đạo hiệu tương lai của mình, đáng tiếc đạo hiệu không phải do nàng tự đặt, mà là do sư phụ ban cho.
Bạch Vi lấy hạt dưa ra bày lên bàn, mấy người Tu Lâm lập tức không khách sáo mỗi người bốc một nắm, quản sự nhìn bọn họ c.ắ.n “rắc rắc” ngon lành, bất giác nuốt nước bọt.
“Phụ Phụ Đắc Chính đạo hữu, ngươi có thể nghiên cứu ra phù trận như vậy, chắc hẳn tu vi đã đột phá Trúc Cơ kỳ rồi nhỉ?”
Bởi vì Bạch Vi đeo pháp khí che giấu tu vi, khoan nói quản sự không biết, ngay cả yêu tu của Yêu Giới cũng tưởng tu vi của nàng vẫn dừng lại ở Kim Đan kỳ, hoàn toàn không biết nàng đã đột phá đến Nguyên Anh rồi.
Bạch Vi không nhắc đến tình hình tu vi của mình, ngay cả Hách Viễn vốn luôn nhanh mồm nhanh miệng cũng không hé răng nửa lời.
“Quản sự tinh mắt thật, tuy từ nhỏ đã béo đến lớn, chúng ta lâu như vậy không gặp, không ngờ ngươi vẫn có thể nhận ra ta.”
Quản sự mỉm cười, “Ta đâu phải dựa vào nhãn lực của mình để nhận ra ngươi, mà là thông qua Tích Cốc Đan. Tích Cốc Đan của ngươi vì mùi vị đặc biệt, lúc đầu không dễ bán, nhưng bán được một thời gian lại cung không đủ cầu, không chỉ đệ t.ử Luyện Khí kỳ thích ăn, ngay cả tu sĩ đã tích cốc cũng muốn mua về nếm thử. Tích Cốc Đan đa dạng hương vị này của ngươi, thực sự hot rồi!”