Vạn Bảo Các tổng cộng có ba tầng, tầng một là đại sảnh, tầng hai và tầng ba đều là phòng bao, chỉ là những phòng bao này đều có rèm che đi kèm.
Rèm che của Vạn Bảo Các cũng rất thú vị, khi buông xuống, có thể ngăn cách thần thức của người khác dò xét, nhưng lại có thể nhìn rõ mồn một cảnh tượng bên ngoài.
Không buông xuống, thì cũng chẳng khác gì đại sảnh, nhưng vì là phòng bao, tầng càng cao, thân phận và địa vị của người tương ứng bên trong lại càng cao.
Vạn Bảo Các tuy không biết thân phận thực sự của Bạch Vi, nhưng nàng sở dĩ có thể lên phòng bao tầng hai của Vạn Bảo Các, chính là vì phù trận và đan d.ư.ợ.c đều cung cấp cho Vạn Bảo Các.
Chỉ xét riêng một món nào, cũng không đủ để Vạn Bảo Các trao cho một tấm lệnh bài nhỏ như vậy.
Mọi người nhìn theo hướng cằm Bạch Vi hất tới, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị.
Hai trong Ngũ Tông mà tiểu sư muội nói chính là Sa chưởng môn của Thiên Diễn Tông, ngồi đối diện với ông ta còn có Tống chưởng môn của Linh Thú Tông, bọn họ vừa hay ngồi ở phòng bao tầng ba, cũng là phòng bao cao cấp nhất của Vạn Bảo Các.
Điều thú vị là, rèm che của bọn họ không hề có ý định buông xuống, vẫn luôn được cuộn lên, điều này cũng khiến Bạch Vi liếc mắt một cái liền nhìn thấy hai người.
Có thể khiến hai lão già này không tiếc để lộ thân phận thực sự đến tham gia đấu giá, xem ra, hội đấu giá lần này của Vạn Bảo Các có chút đồ tốt.
Bạch Vi nghĩ lại phản ứng vừa rồi của Khanh chưởng môn, chắc hẳn ông không được mời, chỉ là sư phụ không biết có đến hay không.
Nàng cụp mắt xuống, Vạn Bảo Các này cũng thú vị thật.
Xưa nay hội đấu giá tranh giành bảo vật, không chỉ dựa vào tài lực, mà còn xem tu vi cao thấp.
Có tu sĩ phô trương có thể trực tiếp để lộ thân phận và tu vi, ví dụ như Tống chưởng môn và Sa chưởng môn chính là có ý này, muốn lấy giá thấp để "đấu giá" được vật phẩm, tuy bên tổ chức đấu giá không vui, nhưng cũng đành chịu.
Hội đấu giá ở Tu Tiên giới còn khốc liệt hơn hội đấu giá ở hiện đại, vừa ra khỏi phường thị g.i.ế.c người đoạt bảo là chuyện nhan nhản.