Bạch Vi lấy ra một viên trân châu, trong động lại khôi phục ánh sáng.
Bên trong không có bích họa, cũng không có cơ quan hay yêu thú, dù vậy, Bạch Vi vẫn đi vô cùng cẩn thận.
Nhỡ đâu thì sao?!
Chuyện bích họa nhờ có Thiền Thiền và Hồng Mông tiểu thế giới giúp đỡ mới thoát hiểm, đó chỉ là ăn may, nàng đâu thể lần nào cũng may mắn như vậy được!
Cái hang này rất dài, ngay lúc Bạch Vi sắp buông lỏng cảnh giác, nàng nhạy bén phát hiện ra nhiệt độ trong hang vậy mà lại có sự chênh lệch so với trước đó.
Nàng đành phải lôi Họa Bích - kẻ mà nàng vốn định vứt xó trong nhẫn trữ vật cho bám bụi - ra ngoài. Dù sao ả cũng coi như là thổ địa ở đây, hỏi ả một chút chắc cũng bớt đi đường vòng.
“Họa Bích, động phủ này có lai lịch gì không?”
Họa Bích bị lôi ra bất thình lình, vẫn còn hơi chưa thích ứng kịp, chớp chớp mắt vài cái, có chút khó hiểu nói: “Chủ nhân, động phủ này chỉ là một cái hang động bình thường mà sư phụ ta tình cờ phát hiện ra thôi!
Bên trong ngoại trừ ta là có giá trị nhất ra, thì cũng chẳng còn thứ gì đáng giá nữa.
À, đúng rồi! Ta quên nói cho người biết, sư phụ ta sau khi nhập ma đã mất đi thần trí, đi lạc vào trong bích họa, đã trở thành một thành viên trong bức song tu đồ rồi.
Nhưng trước đây ta từng nghe ông ấy nhắc tới, những túi trữ vật mà ông ấy thu được đều cất trong động phủ này, nhưng cụ thể ở đâu thì ta không biết, người phải tự mình đi tìm mới được.”
Bạch Vi nhíu mày, túi trữ vật từ mấy ngàn năm trước, còn chưa biết đồ bên trong đã hỏng hay chưa, mà chỉ riêng mấy cái túi trữ vật bên trong cũng không thể làm nhiệt độ trong hang thay đổi được.
Xem ra Họa Bích đúng là chẳng biết cái gì thật.
Bạch Vi lại nhét Họa Bích vào nhẫn trữ vật cho bám bụi tiếp, nàng quyết định tiếp tục đi về phía trước, chủ yếu là vì đã không còn đường lui nữa rồi.
Chỉ là nhiệt độ cao mà nàng tưởng tượng lại không xuất hiện, thay vào đó nàng cảm nhận được linh lực trong hang ngày càng nồng đậm.
“Phạch phạch phạch——”