Bạch Vi cũng không rõ, liền hỏi thử Họa Bích, nhưng cái khí linh này đang dỗi, miệng ngậm c.h.ặ.t như cái hồ lô cưa miệng, cạy thế nào cũng không chịu nói chữ nào. Ngược lại, Thiền Thiền đã giải đáp thắc mắc cho nàng.
“Chủ nhân, người chưa tìm thấy bản thể của ả, bức bích họa này đương nhiên vẫn còn tồn tại ở đây.”
Bạch Vi ngẫm lại, đúng rồi, trước đó Họa Bích tuy ký sinh trong một miếng ngọc bội, nhưng rõ ràng đó không phải là bản thể của ả.
Nhưng bản thể thì đi đâu tìm bây giờ? Thật ra nàng có thể thông qua khế ước ép Họa Bích phải khai ra, nhưng nàng sợ cái khí linh này giống như đứa trẻ đang tuổi nổi loạn, cứ một mực chèn ép cũng không phải cách hay.
Bạch Vi nhất thời rơi vào thế khó.
Thiền Thiền chu đáo lập tức đưa ra gợi ý: “Chủ nhân, Họa Bích không muốn nói thì thôi, dù sao người cũng đã khế ước với ả rồi. Khí linh không thể rời xa bản thể quá mức, đợi người rời khỏi Yêu Giới, trở về Ngũ Hành Giới, kẻ chịu khổ vẫn là ả thôi.”
Thiền Thiền vừa dứt lời, không chỉ Bạch Vi tin, mà ngay cả Họa Bích cũng bán tín bán nghi.
Ả vốn là một nữ tu của Hợp Hoan Tông, trong một lần đi rèn luyện đã đụng độ một tên quỷ tu vẫn còn nguyên dương. Bị ma xui quỷ khiến thế nào, ả lại đi song tu với hắn, kết quả mất mạng một cách lãng xẹt.
Đợi đến khi sư phụ tìm lại được hồn phách cho ả, lúc ả có ý thức trở lại thì đã trở thành khí linh của Bích Họa Song Tu Đồ rồi.
Sư phụ ả đã dụ vài tên tu sĩ Độ Kiếp kỳ đến đây, thông qua ả để nhốt bọn họ vào trong, vắt kiệt tinh khí trên người họ, cuối cùng biến họ thành chất dinh dưỡng cho bức bích họa.
Hợp Hoan Tông của bọn họ nhờ có ả làm pháp bảo mà một bước lên mây, trở thành một trong năm đại tông môn của Ngũ Hành Giới. Chỉ tiếc là chưởng môn không thích ả, còn sư phụ ả vì có ả mà cũng trở nên chẳng khác gì ma tu.
Nam tu và nữ tu trên bức bích họa đều là những tu sĩ bị sư phụ ả nhốt vào, và cũng đều trở thành chất dinh dưỡng, trong đó bao gồm cả chính sư phụ ả.
Bạch Vi không nhìn thấy vẻ mặt do dự của Họa Bích, nhưng Thiền Thiền thì nhìn rõ mồn một, trong lòng nó không khỏi vui mừng.