Bạch Vi suy nghĩ một chút về lời của Hổ Doãn và Sương Cưu trưởng lão trước đó, không sai a, nàng đã lấy vật đổi vật rồi mà!
Nàng nghi hoặc nhìn năm cái phòng ngự phù bảo mình để lại, lẽ nào chỉ để lại một cái là được?
Bạch Vi suy nghĩ một chút, liền không chút do dự thu lại bốn cái phòng ngự phù bảo khác vào nhẫn trữ vật. Đáng tiếc nàng vẫn không được Linh Lung Các đưa ra ngoài.
Lẽ nào Linh Lung Các là chê nàng quá khách sáo, vẫn cần phải chọn thêm một món hoặc vài món nữa mới được sao?
Bạch Vi thăm dò cầm lấy cuốn sách cổ huyễn trận mà nàng nhắm trúng trước đó, đồ còn chưa kịp thu vào nhẫn trữ vật, đã bị Linh Lung Các dịch chuyển ra ngoài.
Trận thế đó giống như sợ nó đưa ra muộn một chút, đồ đạc sẽ bị Bạch Vi lấy sạch vậy.
Hổ Doãn và Sương Cưu trưởng lão nhìn thấy Bạch Vi ra nhanh như vậy, nhất thời còn có chút chưa hoàn hồn.
Sương Cưu nhìn Bạch Vi, lại nhìn Linh Lung Các, trong lòng nảy sinh một tia nghi hoặc, Linh Lung Các này lẽ nào bây giờ không được nữa rồi?
Hắn đến nay vẫn nhớ Yêu Vương đời trước hình như là vào trong mười ngày, mới từ bên trong đi ra, mà Bạch Vi từ lúc vào đến lúc ra mới chỉ khoảng nửa ngày.
“Long Mẫu, ngài ở trong Linh Lung Các có thu hoạch gì không?” Hổ Doãn mang vẻ mặt sùng bái tiến lên hỏi.
Chuyện trứng rồng thì không nói nữa, Bạch Vi lấy cuốn sách cổ huyễn trận ra, Hổ Doãn và Sương Cưu không có hứng thú với trận pháp, do đó trên mặt bất giác lộ ra biểu cảm thất vọng.
Bạch Vi trong lòng vui mừng, vội vàng cất cuốn sách cổ huyễn trận đi.
Huyễn trận này rất thú vị, dùng để nhốt địch chắc là rất không tồi, nếu nàng học được, về mặt trận pháp sẽ càng tinh tiến hơn.
Nàng rất hài lòng với chuyến đi Yêu Giới lần này, đã đến lúc về Ngũ Hành Giới đột phá tu vi rồi.
“Sư phụ, chúng ta về tông môn đi?”
“Được!”
Nhậm Cửu Khanh đang có ý này. Ngũ Giới ngoài Ngũ Hành Giới và Phàm Nhân Giới là linh khí do linh thạch huyễn hóa ra, Ma Tu Giới thông qua ma khí tu luyện, Yêu Giới thông qua linh tinh tu luyện, còn Minh Giới thông qua quỷ khí tu luyện.