Bạch Vi còn chưa kịp nghe truyền âm của sư phụ trước, đã nhận được truyền âm của Công Tôn Ngọc.
Trong lòng nàng chùng xuống, triệu chứng này của ngoại tổ mẫu chắc chắn là trúng phong rồi.
Lúc này cũng không màng đến chuyện khác, vừa mở cửa liền nhìn thấy Công Tôn Ngọc vẻ mặt lo lắng đợi ngoài cửa.
“Bạch Vi, cửa này của cô cũng khó gõ quá, ta gọi cô chưa đến một chén trà thì cũng phải nửa chén trà rồi, cuối cùng hết cách, mới dùng Truyền âm phù cô đưa. Cô mau đi xem đi, cha và nương cô đang túc trực bên cạnh ngoại tổ mẫu cô đấy!”
Phòng Bạch Vi thiết lập trận pháp phòng ngự cách tuyệt, người nàng lại ở trong tiểu thế giới, Công Tôn Ngọc gõ cửa tự nhiên không nghe thấy.
Nàng đóng cửa lại cũng không đợi Công Tôn Ngọc, thi triển Lăng ba vi bộ, chỉ trong một hơi thở đã đến phòng của ngoại tổ mẫu.
Vừa vào phòng, liền thấy Tề Mi đang khóc như mưa lê đái vũ, nhìn thấy Bạch Vi nhất thời nghẹn ngào không nói nên lời, vẫn là Bạch Lãng Trung vỗ vỗ vai Tề Mi, đợi cảm xúc của Tề Mi hòa hoãn lại, mới quay đầu nhìn Bạch Vi.
“Vi Vi, ngoại tổ mẫu con ngủ một giấc tỉnh dậy thành ra thế này rồi, nương con chắc chắn không yên tâm về ngoại tổ mẫu con, nghĩ lại lần này chúng ta không thể cùng con đến Ngũ Hành Giới rồi.”
Ngoại tổ mẫu tuy thoạt nhìn trẻ trung, nhưng ở thời cổ đại cũng thuộc độ tuổi tri thiên mệnh rồi, loại bệnh này người trẻ tuổi còn có khả năng hồi phục, nhưng tuổi càng cao, càng khó chữa trị, sau này e là chỉ có thể nằm liệt giường.
“Lý văn vô ưu ngoạn ngã...” Ngoại tổ mẫu vừa nghe lời của Bạch Lãng Trung, lập tức gấp gáp, nói năng không rõ ràng bày tỏ suy nghĩ của mình, tuy nói không rõ, nhưng người trong phòng đều hiểu ý bà.
“Nương, người bây giờ vẫn còn trẻ, lát nữa Tôn Ngự Y đến, để ông ấy khám cho người. Người bây giờ thế này, con làm sao yên tâm đi Ngũ Hành Giới được.”
“Cút!” Lần này nói ngược lại rất rõ ràng.
Ngoại tổ mẫu có thể vì đột nhiên đổ bệnh, tính tình trở nên đặc biệt nóng nảy, Tề Mi vừa lo lắng vừa tủi thân, nước mắt vừa kìm lại được lại không tranh khí mà trào ra.