Bạch Vi trả lời câu hỏi của Công Tôn Tuấn trước: “Bá phụ cứ gọi cháu là Bạch Vi là được rồi. Cháu đi cùng sư phụ cháu tới, lần này chủ yếu là vì chuyện của ma tu mà đến.”
“Ma tu?! Đợi đã, cô nói là phong chủ Kiếm Lai Phong của Kiếm Tông đến Phàm Nhân Giới rồi?!”
Công Tôn Ngọc nhịn không được cao giọng.
Bạch Vi ngoáy ngoáy tai, giọng nam sinh thời kỳ vỡ giọng có lúc thật sự rất khó nghe, Công Tôn Ngọc trước kia nói chuyện ngược lại không lộ rõ, vừa rồi giọng vừa cao lên, chẳng khác nào vịt kêu bên tai.
Chuyện của ma tu và Thiên Ma không phải là bí mật, Khanh chưởng môn chọn công bố chuyện này vào lúc đại tỷ võ của ngũ tông, chính là vì muốn mọi người nâng cao cảnh giác.
Bạch Vi liền kể sơ qua sự việc, cũng không nhắc đến chuyện Thiên Ma muốn đối phó với cha nương nàng.
“Ta hiện tại Kim Đan hậu kỳ. Thiên Thang tuy đã đứt gãy, nhưng sư tổ của Thiên Cơ Các đã để lại phương pháp xây dựng lại Thiên Thang, Thiên Thang được xây dựng lại là chuyện sớm muộn. Hiện nay ma tu và Thiên Ma cấu kết, khắp nơi hấp thu khí vận của con người, hảo hảo tu luyện nâng cao tu vi, mới có thể có năng lực đ.á.n.h trả khi ma tu và Thiên Ma xâm phạm.”
Lời của Bạch Vi khiến Công Tôn Ngọc sinh ra cảm giác cấp bách, lúc này cũng không rảnh bỏ nhà ra đi nữa, chỉ muốn mau ch.óng bế quan tu luyện.
Không chỉ Công Tôn Ngọc, ngay cả Công Tôn Tuấn cũng vậy, nhưng sản nghiệp của ông quá nhiều, luôn phải xử lý ổn thỏa trước mới có thể an tâm tu luyện.
“Bạch Vi, ta, cô...”
Dáng vẻ ấp úng của Công Tôn Ngọc khiến Bạch Vi không khỏi nhíu mày: “Ta cô cái gì, có chuyện gì thì nói đi.”
Công Tôn Ngọc bất giác sờ sờ da mặt mình, xác định đủ dày mới mở miệng nói: “Bạch Vi, chỗ cô có Tụ Linh Đan hoặc Tụ linh phù trận không? Ta dùng đồ để đổi, nếu đồ cô không ưng, ta mượn cô trước, sau này chắc chắn sẽ trả.”
Bạch Vi cong khóe môi, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một túi trữ vật đưa cho Công Tôn Ngọc: “Không cần ngươi trả, cũng không cần dùng đồ gán nợ. Cha và nương ta lần này phải theo ta đến Ngũ Hành Giới, ngoại tổ mẫu ta trông coi gia nghiệp to lớn, ngoại tổ phụ và hai vị cữu cữu không phải thứ tốt đẹp gì, đến lúc đó còn phải nhờ bên ngươi chiếu cố một chút.”