Tiểu Bàn Cầu vui mừng khôn xiết, đôi mắt sáng lấp lánh vỗ vỗ tay: “Cái này hay, cái này hay! Cảm ơn chủ nhân, ta rất thích. Nhưng mà chủ nhân, cái tên này có xuất xứ từ đâu vậy? Hai chữ Thiền Thiền viết như thế nào? Lại có ý nghĩa gì vậy?”
“...” Khí linh này còn biết chăm chỉ hiếu học gớm nhỉ!
Nàng đúng là không nên nhất thời mềm lòng đặt tên cho cô nàng, đến cuối cùng ngược lại tự làm khó mình. Thấy Bạch Vi chần chừ không trả lời, khí linh bụng đầy nghi hoặc nhìn về phía nàng.
“Chủ nhân, câu hỏi của ta khó lắm sao? Không phải là người cũng không biết đấy chứ? Có phải người giống như lúc đặt cái tên Tiểu Bàn Cầu cho ta, cái tên Thiền Thiền này cũng là người tùy tiện đặt không?”
Đúng là để cho khí linh này đoán mò trúng phóc rồi, Bạch Vi chột dạ dời ánh mắt đi chỗ khác, nhưng việc học ở kiếp trước cũng không phải là học uổng phí. Nàng rũ mắt suy nghĩ một lát, mới chuyển ánh mắt về phía khí linh.
“Đương nhiên là không phải. Thiền Thiền là chữ Thiền trong bộ nữ, ý nghĩa là hình dung tư thái nữ t.ử xinh đẹp. Cái tên này của ngươi được lấy từ một bài thơ, ‘Lãnh chích tàn bôi đương dĩ yếm, hảo lai ba tế lộng thiền thiền’. Bởi vì ngươi trông xinh đẹp, lại là nữ tu, cho nên mới đặt cho ngươi một cái tên gọi là Thiền Thiền.”
“Hảo lai ba tế lộng thiền thiền...”
Khí linh kia ngơ ngẩn lẩm nhẩm vài lần câu thơ này, chợt trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ, tựa như mặt trời mới mọc, khiến tâm trạng của Bạch Vi cũng theo đó mà tốt lên.
“Chủ nhân, người thật sự rất có văn hóa! Cái tên này nghe thật hay!”
Bạch Vi nở một nụ cười gượng gạo nhưng không mất đi vẻ lịch sự: “Ngươi thích là tốt rồi. Ta cũng chỉ giỏi hơn người mù chữ một chút xíu thôi.”
Thiền Thiền lại tưởng thật, lập tức phủ nhận: “Chủ nhân, người đừng tự coi thường mình, người có văn hóa hơn ta nhiều.”
Bạch Vi vẻ mặt đầy trìu mến nhìn về phía Thiền Thiền, khí linh này đúng là ruột để ngoài da, hoàn toàn không nghe ra nàng đang tự khiêm tốn. Thật là ngốc nghếch đáng yêu.
“Chủ nhân, có phải người...”