“Tiểu sư muội, muội nhốt mình trong phòng mày mò cái gì thế? Gọi muội tới, muội còn lề mề chậm chạp.”
Bạch Vi đến bây giờ vẫn chưa hoàn hồn cho lắm, thật sự là chuyện Tiểu Bàn Cầu đột nhiên biến thành người, đối với nàng mà nói quá mức khó tin.
Nàng sinh ra lần đầu tiên nhìn thấy khí linh thành tinh, mức độ kinh ngạc này không kém gì việc nàng đột nhiên phát hiện mình xuyên không, lại còn xuyên vào trong một cuốn tiểu thuyết, đồng thời trở thành nữ phụ xui xẻo có nhiều đất diễn trong đó.
Bạch Vi ngược lại muốn đem chuyện khí linh biến thành người nói với các sư huynh một chút, nhưng chuyện này thật sự là không có cách nào nói, cũng không thể nói.
Nàng cười cười, tùy tiện tìm một cái cớ.
“Trước đó đối chiến với Phạm Nhận Kính của Thiên Diễn Tông, lãng phí không ít linh phù và phù bảo. Chỗ ta vẫn còn tích trữ không ít vật liệu chế bùa, định tranh thủ thời gian rảnh rỗi vẽ thêm chút linh phù và phù bảo, biết đâu đến bí cảnh có thể dùng tới, ít nhất cũng có thêm một tầng bảo đảm.”
Thật không hổ là củ khoai tây nhỏ nhiều tâm nhãn!
Khanh chưởng môn trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ngoài mặt vẫn khen ngợi: “Bạch sư điệt là người làm đại sự, rất có tầm nhìn xa trông rộng. Lần này gọi ngươi qua đây, ngoài việc chuẩn bị nói cho các ngươi nghe một chút về tình hình bí cảnh mà ta nắm được, còn là muốn để ngươi giúp các sư huynh của ngươi chuẩn bị thêm chút linh phù.
Theo như tin tức đáng tin cậy mà ta nhận được bên này, bí cảnh lần này quả thực có chút không đơn giản.”
Chuyến đi bí cảnh lần này, ngoại trừ Nhậm Cửu Khanh ra, mấy vị phong chủ và trưởng lão khác đã dẫn theo đệ t.ử dưới kỳ Kim Đan, ngồi linh chu quay trở về tông môn rồi.
Nếu không phải lần đại tỷ này và thời gian bí cảnh mở ra cách nhau quá gần, Khanh chưởng môn sẽ không trong lúc biết rõ linh thuyền tiêu hao linh thạch khổng lồ, mà vẫn khởi động chiếc linh thuyền lớn nhất của tông môn này, chủ yếu là chiếc linh thuyền này tốc độ đủ nhanh.
Bạch Vi xốc lại tinh thần hỏi: “Chưởng môn sư bá, bí cảnh này có chỗ nào không đúng sao? Lẽ nào bên trong lại có bàn tay của ma tu nhúng vào?”