Bạch Vi nghe lời gãi đi gãi lại cho Tiểu Bàn Cầu, vẫn luôn không ngừng nghỉ, kết quả nó vẫn cứ hừ hừ hừ hừ không ngừng kêu ngứa, cuối cùng thực sự ngứa đến mức không chịu nổi, vậy mà trực tiếp lăn thẳng xuống hồ nước.
Qua chừng thời gian nửa tuần trà, Tiểu Bàn Cầu vẫn chưa từ dưới hồ nước ngoi lên.
Bạch Vi nhìn mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng, trong lòng bất giác lại sinh ra vài phần lo lắng.
Tiểu Bàn Cầu thân là một khí linh, chắc sẽ không bị nước dìm c.h.ế.t chứ?! Nó vừa rồi còn nói mình bất t.ử bất diệt cơ mà!
Nó đột nhiên ngứa cánh, liệu có phải là do ăn Thiên Lôi Trúc không?! Thiên Lôi Trúc này trừ tà đuổi ma, đối với khí linh chắc không có tổn hại gì chứ?!
Bạch Vi suy nghĩ miên man, nhưng thấy Tiểu Bàn Cầu vẫn luôn không xuất hiện, liền chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nữa.
Tiểu Bàn Cầu chắc không xảy ra chuyện gì rồi chứ?! Nàng phải xuống hồ nước tìm nó!
Có lẽ là quan tâm tất loạn.
Lúc này Bạch Vi hoàn toàn quên mất có thể thông qua khế ước liên lạc với Tiểu Bàn Cầu, tung người nhảy xuống hồ nước.
Xuyên qua làn nước hồ trong vắt, nàng nhìn thấy một người tóc bạc trắng, dáng người thon dài, dung mạo tinh xảo, nhưng thoạt nhìn thư hùng mạc biện mang vẻ mặt vui mừng chạy về phía nàng.
Ánh mắt Bạch Vi nháy mắt trở nên sắc bén vô cùng.
Trong Hồng Mông tiểu thế giới vậy mà lại giấu một người như vậy?! Nàng trước đó động dụng thần thức, vậy mà hoàn toàn không phát hiện ra, Tiểu Bàn Cầu thân là khí linh vậy mà cũng không phát hiện ra sao?
Hay là nói Tiểu Bàn Cầu đột nhiên xảy ra vấn đề, có thể là do người này giở trò?
Bạch Vi không kịp nghĩ nhiều, lấy Thủy Linh Châu ra, nước hồ xung quanh nháy mắt lùi sang một bên, áp lực từ nước chỉ trong một hơi thở biến mất sạch sẽ.
Có Thủy Linh Châu này, nàng cảm thấy ở dưới nước và trên cạn không có gì khác biệt.
Bạch Vi lấy Phượng Sồ Kiếm ra, bày ra tư thế tỷ muội đây bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu.