Nàng nháy mắt chẳng còn tâm trí đâu mà dạo chơi nữa, vừa hay mấy người Hách Viễn cũng đã đi dạo hòm hòm rồi.
Trì Minh lo lắng cho tình trạng hiện tại của cha mình, sợ nương hắn một mình ứng phó không xuể, xem ra Thiên Linh T.ử ở đây là không tìm thấy rồi.
Trịnh Uyên, Thẩm Văn và Hách Viễn lại ném thêm linh thạch vào sòng cược, bọn họ đối với những thứ khác cũng chẳng có hứng thú gì.
Sau khi trải qua vụ bị ma khí xâm thực, nhìn thấy phù trận và pháp bảo giá rẻ, trong đầu bọn họ không còn hiện lên hai chữ “mua nó” nữa, mà là cảm giác “luôn có điêu dân muốn hại trẫm”.
Cả nhóm chỉ đi dạo vỏn vẹn một canh giờ, sau đó mất hứng quay trở về Linh Thú Tông.
Bởi vì nguyên cớ đốn ngộ đột ngột, dẫn đến cả năm người đều không thể tu luyện. Bạch Vi và Trịnh Uyên còn có thể dựa vào việc vẽ bùa và bố trận để g.i.ế.c thời gian, nhưng ba người kia thì chỉ đành trừng mắt nhìn nhau.
Sau khi Trì Minh trở về, thông qua truyền âm với nương hắn mới biết, chuyện cha hắn trở nên ngây ngốc đã được lão tổ che giấu đi rồi. Hiện tại lão tổ đang chủ trì đại cục, bên phía nhị thúc của hắn cũng không có động tĩnh gì, Thanh Trì Thành tạm thời coi như đã ổn định.
Trì Minh thở phào nhẹ nhõm, cảm giác nôn nóng trong lòng nháy mắt tan đi không ít. Chuyện tìm kiếm Thiên Linh T.ử không vội, có thể bàn bạc kỹ hơn sau.
Thế là sáng sớm hôm sau, Bạch Vi và Trịnh Uyên đã bị ba người Hách Viễn rủ đi xem trận đấu của Ngưu Sơ Nho.
Thực ra cho dù Hách Viễn không rủ, nàng cũng rất muốn đi cổ vũ cho Ngưu Sơ Nho, dù sao nàng cũng đã đặt cược hai mươi viên trung phẩm linh thạch lên người hắn cơ mà!
Lần này bọn họ đến cũng coi như sớm, nhưng trên sân thi đấu đã tụ tập không ít người.
Hôm nay ngoài trận đối đầu giữa Ngưu Sơ Nho kỳ Luyện Khí và Phật Đồ kỳ Thiền Định ra, thì cũng sẽ sắp xếp một trận đấu của kỳ Trúc Cơ sơ kỳ. Ngày mai sắp xếp hai trận, ngày mốt một trận Trúc Cơ sơ kỳ và một trận Trúc Cơ trung kỳ, cứ thế suy ra.
Vì vậy, ngoài đệ t.ử Kiếm Tông và đệ t.ử Vạn Phật Tông đều có mặt tại hiện trường, ngay cả đệ t.ử của ba tông môn khác cũng đến không ít.