Bạch Vi lúc này cảm thấy mình say rồi, bởi vì nàng phát hiện những chỗ trước đây cảm thấy tối nghĩa khó hiểu, bây giờ lại đều hiểu cả rồi, giống như đột nhiên khai khiếu, tỏ ra cực kỳ không khoa học.
Nhưng nàng lại cảm thấy mình dường như không say. Khác với lần say rượu mất trí nhớ trước, hiện tại nàng biết rất rõ mình đang làm gì, thậm chí còn xác định rõ ràng hơn về đại đạo mà mình theo đuổi.
Đúng vậy, nàng mới không thèm học sư phụ tu Vô Tình Đạo. Nàng tuy là một tu sĩ một lòng cầu đạo, nhưng trong lòng mang thiên hạ thương sinh, thậm chí là tu sĩ trong thiên hạ.
Nàng tuy có đại ái, nhưng cũng có tâm tư nhỏ của riêng mình.
Nàng chính là nàng, tự do tự tại, tùy tâm sở d.ụ.c, tuân theo bản tâm, đây mới là đại đạo của nàng, cũng là con đường phi thăng trong tương lai của nàng.
Chu Sa và hệ thống...
Bạch Vi trước đây luôn không nhận ra, nội tâm nàng e sợ nữ chính và hệ thống của nữ chính. Nàng từng đọc cuốn tiểu thuyết này, liền nỗ lực ghi nhớ từng nút thắt câu chuyện liên quan đến nguyên chủ trong tiểu thuyết.
Nàng luôn căng c.h.ặ.t sợi dây thần kinh đó, sợ mình đi vào vết xe đổ của nguyên chủ, rơi vào âm mưu quỷ kế của nữ chính và cái hệ thống kia.
Nàng không tự tin vào bản thân, cố gắng tránh tiếp xúc với nữ chính, vì thế, nàng đã lãng phí trọn vẹn mười năm quang âm.
Sư phụ tuy lấy cớ tu vi nàng tăng lên quá nhanh, tâm cảnh không vững, nhưng nàng đã c.ắ.n nuốt thần thức của Tống Hạo, lại có kinh nghiệm sống của kiếp trước, nàng biết, cho dù lúc đó tu vi đã đạt đến Kim Đan kỳ, tâm cảnh của nàng cũng sẽ không xuất hiện sự bất ổn.
Sư phụ bảo nàng thả chậm bước chân tu luyện, là muốn tạm thời ổn định Trường Khanh, thậm chí có thể nói là Thiên Ma đứng sau Trường Khanh.