Bạch Vi có chút khó hiểu, chưởng môn thì cạn lời trong nháy mắt.
“Hách Viễn, ngươi nói ai phát điên hả?!”
Nhìn sắc mặt chưởng môn ngày càng đen, Hách Viễn hơi rén, tự cổ vũ bản thân một chút mới phản bác: “Ai hỏi thì người đó táng tận lương tâm.”
Nhận được ánh mắt tán thưởng của bốn vị sư huynh, hắn lập tức trở nên lý lẽ hùng hồn hơn.
“Người dùng tu vi Đại Thừa kỳ đi tấn công ngôi nhà tiểu sư muội ta đang ở, người nói xem, nếu chuyện này không tính là táng tận lương tâm, vậy còn chuyện gì táng tận lương tâm hơn chuyện này nữa? Xin hãy lấy ví dụ minh họa.”
Chưởng môn không còn lời nào để nói, nghe Hách Viễn nói vậy, hành động vừa rồi của hắn quả thực không ổn.
Không, không đúng, bản ý của hắn không phải như vậy.
“Các ngươi nghe ta ngụy biện... à không, nghe ta biện giải. Ta chỉ muốn thử xem hiệu quả phòng ngự của ngôi nhà này thế nào, nếu hiệu quả tốt, ta muốn thương lượng với Bạch sư điệt một chút, để con bé bố trí đại trận tông môn theo cách này.”
Mấy người Tu Lâm vẫn mặt đầy nghi ngờ, chưởng môn hết cách, đành phải cầu cứu Nhậm Cửu Khanh.
Xác nhận qua ánh mắt, Nhậm Cửu Khanh là người hiểu rõ hành động của hắn nhất, cũng là người mà sáu sư huynh muội Tu Viễn tin tưởng nhất, thông qua lời giải thích của hắn, chắc chắn có thể hóa giải hiểu lầm.
“Nhậm phong chủ, đệ hiểu ta mà, đệ mau nói giúp ta một câu đi!”
Nhậm Cửu Khanh gật đầu: “Chưởng môn đối với Bạch Vi quả thực không có ác ý.”
Mấy người Tu Lâm đưa mắt nhìn nhau, sư phụ chắc chắn đứng về phía họ, nếu sư phụ đã nói vậy, có thể thấy đích thực là họ đã hiểu lầm rồi.
Bầu không khí trong nháy mắt có chút gượng gạo. Đặc biệt là Hách Viễn, vừa nãy lý lẽ hùng hồn bao nhiêu, bây giờ lại muốn xuyên không về quá khứ bấy nhiêu, để bản thân lúc đó ngậm miệng lại.
Bạch Vi bây giờ cũng đã hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, thò cái đầu nhỏ ra nghi hoặc hỏi: “Chưởng môn sư bá, chẳng lẽ người chưa từng nghĩ tới, lỡ như người thất bại, con có thể phải đi đến một thế giới khác sinh sống rồi.”
Chưởng môn sửng sốt: “Thế giới nào?”
Bạch Vi vốn định nói Cực Lạc thế giới, nghĩ lại, những người này e là không biết Cực Lạc thế giới là để làm gì, liền nói: “Minh Giới.”