Bạch Vi tâm mãn ý túc được tiên hạc chở bay một vòng lớn, lúc về đến Kiếm Lai Phong, nàng đã hơi buồn ngủ rồi.
Tiên hạc nhận ra trạng thái lúc này của Bạch Vi, đảo mắt một vòng.
Đột nhiên lộn nhào một cái, muốn hất Bạch Vi xuống. Nào ngờ bị Bạch Vi siết c.h.ặ.t cổ, suýt chút nữa vặn gãy cổ.
Tiên hạc chỉnh lại cổ, một lần không thành, đang cân nhắc xem có nên làm lại lần nữa không, liền nghe thấy phía sau truyền đến tiếng Bạch Vi chép miệng, lẩm bẩm nói mớ.
“Thịt tiên hạc ngon thật đấy! Còn tươi ngon hơn cả thịt gà, ăn thật đã thèm. Đúng là chạy trên mặt đất không bằng bay trên trời, hồng xíu, ma lạt đều ngon.”
Đe dọa, đây tuyệt đối là lời đe dọa trắng trợn!
Da gà tiên hạc thoắt cái căng cứng, đâu còn tâm trí nào nữa!
Nó coi như nhìn thấu rồi, đây đâu phải nữ tu bình thường, nữ ma đầu thì có!
Nhà ai nữ tu Kim Đan kỳ rồi còn ngủ, ngủ thì ngủ đi, còn nằm mơ tăm tia linh thú khế ước của người khác, quá đáng lắm luôn!
Tiên hạc trong lòng oán thầm thì oán thầm, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa Bạch Vi đến tận cửa nhà.
Đừng hỏi nó làm sao biết được. Còn không phải nhờ ơn Bạch Vi sao, cứ khăng khăng kéo nó lượn lờ mấy chục vòng trên không trung chỗ nàng ở, suýt chút nữa làm nó ch.óng mặt buồn nôn.
Đến nơi, Bạch Vi miễn cưỡng mở mắt từ trong mộng, trèo xuống khỏi người tiên hạc, nghiêm túc nói lời cảm ơn nó, còn nhất quyết mời tiên hạc vào nhà ngồi chơi.
Tiên hạc thật sự không dám làm trái ý Bạch Vi, sợ lông của mình lại bị tổn thương. Nó hiện tại đang vào mùa tìm bạn tình, không có lông, tiên hạc tốt nào thèm để mắt tới nó.
Chủ nhân của nó không có tiền đồ, là một lão ế vợ, nó còn nhỏ, mới không thèm còn trẻ mà đã ế vợ đâu!
Đợi Bạch Vi bước qua cổng viện, tiên hạc ngoan ngoãn cúi thấp chiếc đầu kiêu hãnh, chui qua cổng, sau đó liền bị kẹt...
Nhìn Bạch Vi không thèm ngoảnh đầu lại, tiên hạc nén nỗi sợ hãi trong lòng, khẽ kêu hai tiếng, cố gắng thu hút ánh nhìn của Bạch Vi.
Ánh nhìn thì thu hút được rồi, chỉ là không như nó mong đợi.