Nhanh vậy sao? Không phải ngày mai mới bắt đầu tuyển chọn nội bộ tông môn à?
Bạch Vi ngẩng đầu nhìn vị trí của mặt trời, ánh nắng ch.ói chang làm nàng ch.ói mắt không mở ra được.
Nàng nhớ hôm qua lúc từ chỗ chưởng môn đi ra, hình như là giờ Thân? Hoặc là đầu giờ Dậu? Nhưng tuyệt đối không thể là giờ Thìn hiện tại.
Hồng Mông tiểu thế giới hiện tại đã có xu hướng trở thành một thế giới hoàn chỉnh, nhưng so với thế giới thực vẫn có chút chênh lệch.
Tiểu thế giới có gió nhẹ, thêm mưa phùn, nhưng không có sự phân biệt ngày đêm.
Bạch Vi gãi gãi mái tóc hơi rối, chẳng lẽ nàng đã ở trong tiểu thế giới một đêm rồi sao?
“Tiểu sư muội, sao muội còn chưa tới? Muội mà không tới thủ lôi nữa là thua đấy.”
Ngay lúc Bạch Vi còn đang hoảng hốt, truyền âm của ngũ sư huynh đột nhiên truyền đến.
Thua?! Trong từ điển nhân sinh của nàng chỉ có thắng, chưa bao giờ có chuyện thua!
Bạch Vi hùng dũng oai vệ lấy Phượng Sồ Kiếm ra, ngự kiếm bay xiêu xiêu vẹo vẹo về hướng Vân Đài.
Ngự kiếm cũng giống như lái xe vậy, sơ sẩy một chút là xảy ra tai nạn.
Ngay lúc nàng đang ra sức ngự kiếm chạy tới Vân Đài, một tu sĩ bay ngược chiều tới, nếu không phải tu sĩ kia né tránh kịp thời, suýt chút nữa đã đ.â.m sầm vào người ta.
Nghe tiếng tu sĩ kia c.h.ử.i rủa xa dần, Bạch Vi mặt không cảm xúc, nhưng tim bắt đầu đập nhanh.
Thế giới văn minh cấm lái xe khi say rượu quả thực rất có lý.
Bạch Vi tưởng rằng thể chất khó say của kiếp trước sẽ theo nàng đến đây, không ngờ mới uống một phần năm t.ửu lượng trước kia đã say thành bộ dạng này, biết vậy nàng đã không uống nhiều rượu như thế.
“Bạch sư điệt, con chắc chắn muốn khiêu chiến tu sĩ Hách Viễn của Kiếm Lai Phong sao?” Nghiêm trưởng lão không biết Kiếm Lai Phong đang giở trò gì.
Lần này danh ngạch chưởng môn tranh thủ được cũng không ít, không đến mức để đệ t.ử chân truyền cùng một sư phụ phải ganh đua đến mức này. Chẳng lẽ sư huynh muội Kiếm Lai Tông tích oán đã lâu, nhân cơ hội này xả giận?
Nghiêm trưởng lão ánh mắt phức tạp nhìn hai sư huynh muội.
Tu vi của Bạch Vi tuy bị pháp khí che giấu, nhưng dám tỷ thí với một người Kim Đan trung kỳ như Hách Viễn, tu vi ít nhất cũng đã bước vào Kim Đan.