Chưởng môn quay đầu nhìn về phía Bạch Vi, Bạch Vi thì nhìn về phía Nhậm Cửu Khanh. Nếu rời khỏi Kiếm Lai Phong đến Phù Phong, nàng là không muốn, nhưng đề nghị này của Trần phong chủ rất hấp dẫn. Kỹ năng nhiều không đè c.h.ế.t người, mặc dù nàng có cổ tịch linh phù, nhưng chủng loại linh phù bên trong không nhiều, nàng muốn học hỏi thêm, chỉ là không biết sư phụ có đồng ý hay không.
Bạch Vi hận không thể xuyên không trở về, đ.ấ.m cho cái bản thân đầy thuyết cơ hữu trong mắt kia tỉnh lại.
Nhậm Cửu Khanh mặt không cảm xúc, hắn bây giờ không chỉ không muốn nghe thấy giọng nói của Trần phong chủ, ngay cả nhắc tới ba chữ “Trần phong chủ” cũng không được.
“Nhậm phong chủ, đệ thấy đề nghị của Trần phong chủ thế nào?”
Nhậm Cửu Khanh đè nén sự bực bội trong lòng: “Ta không sao cả, xem bản thân Bạch Vi.”
Nếu đã như vậy, Bạch Vi cũng không khách sáo nữa.
“Trần phong chủ, ta nguyện ý theo ngài học linh phù.”
Trần phong chủ nhận được câu trả lời hài lòng, hẹn xong thời gian học tập với Bạch Vi, liền vui vẻ ngắt truyền âm.
Chưởng môn lấy ra một tấm lệnh bài, hướng về phía trên kết ra một phù chú phức tạp, sau đó đưa cho Bạch Vi.
“Con mang theo tấm lệnh bài này, liền có thể đến Tàng Thư Các, Tàng Bảo Các.”
Bạch Vi hai tay nhận lấy, cũng không nhìn ra được nguyên cớ gì, suy nghĩ một chút, chuyện này phải nhờ sư phụ giúp đỡ, giơ tay liền đưa lệnh bài cho Nhậm Cửu Khanh.
“Sư phụ, người xem thử xem?” Bạch Vi chủ trương chính là tiên tiểu nhân hậu quân t.ử.
Chưởng môn hít sâu một hơi, nhìn xem! Cái tiểu chùy gỗ này phiền phức c.h.ế.t đi được, thảo nào lớn lên lùn như vậy, chắc chắn là bị tâm nhãn kéo xuống nên mới không cao lên được.
Nhậm Cửu Khanh không nhận, liếc nhìn một cái liền khẽ vuốt cằm, chưởng môn tuy keo kiệt, nhưng chuyện đã đồng ý cũng sẽ không nuốt lời.
Bạch Vi vui vẻ nhét lệnh bài vào túi, cười híp mắt hướng về phía chưởng môn hành lễ.
“Đa tạ chưởng môn sư bá, không biết trận pháp và đan d.ư.ợ.c đến đâu để đổi?”