Khi thân ảnh Vương Lâm biến mất khỏi động phủ giới, trong La Thiên Tinh Vực. trên một tu chân tinh tầm thường, có một nữ tử. Nàng mặc quán áo màu tím. tóc đài tới thắt lưng, đứng ở trên đỉnh một ngọn núi cao. Mái tóc đen của nàng bị gió thổi bay. quần áo phấp phới, thần sắc bình tĩnh mang theo một vẻ tao nhã.
Nàng nhìn trời, trong ánh mặt trời nếu nhìn gần có thể nhìn thấy một dung mạo xinh đẹp có chút nhợt nhạt. Lúc này. trong mắt nàng lộ ra vẻ mê man, trong khoảnh khắc vừa rồi nàng cảm nhận được một luồng thần thức quét tới, sau khi đừng lại ở bên cạnh nàng một chút liền biến mất không còn.
Vốn nàng tướng đó chỉ là ảo giác, nhưng khi thần thức này biến mất, ở trước mặt nàng bỗng nhiên xuất hiện một ngọc giản. Ngọc giản này yên lặng lơ lửng ở chồ đó. tản mát ra hào quang nhẹ nhàng, không hề nhúc nhích.
Nàng chính là Tây Tử Phượng.
Nàng kinh ngạc nhìn ngọc giản trước mắt, hào quang nhẹ nhàng từ trên đó tỏa ra lộ ra một khí tức khiến cho nàng rất quen thuộc. Khí tức kia giống như là khắc sâu trong linh hôn, cả đời khó quên.
- Vương Lâm
Tây Tử Phượng trầm mặc hồi lâu. rồi nàng giơ tay lên. nhẹ nhàng cầm lấy ngọc giản kia. nhắm hai mắt lại, thần thức đắm chìm vào trong ngọc giản, ở trong đó. có thanh âm của Vương Lâm.
Rất lâu, rất lâu sau, khi Tây Tử Phượng lại mở mắt ra. trên mặt nàng lộ ra một nụ cười nhu hòa. nụ cười này tuyệt đẹp.
Cũng ở trong động phủ giới này, trong một vùng tinh hải mênh mông có rất nhiều đã vụn trôi nôỊ giữa chúng như ẩn chứa một quy tắc kỳ dị nào đó, tự tạo thành một đường cong khổng lồ, chậm rãi chuyển động.
Bên trong một tảng đá khổng lồ giữa trung tâm, một lão già đang khoanh chân ngồi. Lão già kia sắc mặt hồng hào bình tĩnh ngồi thổ nạp. sau một khoảng Thời gian nhất định đều có một hào quang màu xám từ trên người lóe lên. hình như có một đám khí bân từ bên trong cơ thể lan ra dung nhập vào trong những tảng đá vụn này, khuếch tán ra phía ngoài bị những tảng đá ở nơi đây hấp thụ.
Cách Đây rất lâu. nơi này vốn không có một tảng đá vụn nào. không biết là vào năm nào. sau khi lão già này tới dần dần bỗng nhiên xuất hiện càng ngày càng nhiều đá vụn. giống như là do thần thông tạo thành .
Lão già này chính là bức tượng đá ở bên dưới cái khe sâu trong Phong tiên giới năm đó. Nếu không có hắn. thì trong trận chiến với Thủy Đạo Tử năm đó. Vương Lâm sợ là đã gặp phải nguy cơ lớn hơn.
Lúc này lão già này đang nhắm mắt yên lặng thô nạp. đem sức mạnh hóa thạch ở trong cơ thể bức ra, những tảng đá vụn ở nơi này chính là vì vậy mà sinh ra.
- Chỉ cần ba trăm năm nữa là lão phu sẽ có thể khôi phục lại Đến lúc đó sẽ có thể rời khỏi nơi này. trở về quê hương!
Lão già này mở mắt ra. ánh mắt như có thể xuyên thấu qua đá vụn nhìn thấy tinh không yên lặng mênh mông kia.
Hắn không phải là tu sĩ trong động phủ giới, hắn tới từ Đại Lục Tiên Cương, đến từ Thất Đạo Tông Trên thực tế. Hắn chỉ là một môn nhân đệ tử của Thất Thải Tiên Tôn mà thôi.