Tất cả những cố nhân ngoài Thanh Thủy và Lý Thiến Mai. Vương Lâm lần lượt cũng đều tìm được, sau khi hoặc là giải khai ký ức của kiếp trước, hoặc là chọn cách yên lặng rời khỏi và quèn đi. hắn đã không còn một lưu luyến gì trên Đại Lục Tiên Cương này.
Trước khi đi tới Thiên Ngưu Châu ngày đó. Vương Lâm nhìn thoáng qua Chu Dật và Thanh Sương. Hắn đứng từ xa nhìn lại. khi nhìn thấy vẻ hạnh phúc và tươi cười trên mặt của Chu Dật, Vương Lâm cùng mỉm cười. Chu Dật làm hắn rất cao hứng.
Sau rất nhiều năm khổ luyện, giờ đã đạt tới viên mãn. cảnh tượng này khiến cho Vương Lâm khi nhìn vào liền lấy ra một bầu rượu uống một ngụm. Bầu rượu này được mang tới từ chỗ của Tư Đồ Nam. hôm nay đã trở thành rượu mừng cho Chu Dật và Thanh Sương.
Hắn còn đi một chuyến tới Tổ thành, ở nơi đó hẳn nhìn thấy Hải Tử. sau khi chỉ đứng từ xa nhìn, Vương Lâm xoay người rời khỏi.
Thiên Ngưu Châu năm đó là nơi đâu tiên trên Đại Lục Tiên Cương mà hắn xuất hiện, sau khi rời khỏi rất nhiều năm. Vương Lâm đã trở về. Hắn đi trên mặt đất rất quen thuộc kia. đi ngang qua Đại Hồn Môn. đi ngang qua Quy Nhất Tông. đi liền một mạch.
Những cảnh tượng năm đó khiến cho hắn nhớ tới những chuyện cũ. Ở trung tâm của Thiên Ngưu Châu này. trên không trung bên trên một dãy núi liên miên. Vương Lâm nhìn xuống phía dưới, trầm mặc trong chốc lát.
- Thiên Ngưu, năm đó chiếc áo giáp do phần hồn của ngươi biến thành đã từng giúp ta vượt qua mấy lần hiểm nguy. cả đời Vương Lâm ta ẩn oán rõ làng. năm đó ngươi có ẩn với ta, hôm nay ta sẽ giải khai phong ấn của tiên tổ để lại trên người ngươi, khôi phục lại tự do cho ngươi!
Nhưng thân thể ngươi đã hóa thành mặt đất. không thể lại thu hồi lại. ta sẽ giải khai phong ấn cho linh hồn ngươi, khiến cho linh hồn ngươi ngưng hóa Nguyên thần rời khỏi Đại Lục Tiên Cương, ngươi có bằng lòng hay không!
Vương Lâm nhìn mặt đất, chậm rãi mở miệng.
Thanh âm của hắn không cao. cũng không truyền khắp bốn phía, nhưng sau khi hắn nói ra những lời này. chỉ thấy mặt đất bỗng nhiên bắt đầu run rẩy. từng trận tiếng ầm ầm vang lên. đường như có một luồng địa khí lao ra. khiến cho đãv núi này sau khi trở nên mơ hồ. liền mơ hồ hiện lên một thân ảnh khổng lồ.
Hư ảnh này là một con Thiên Ngưu có thân thể cực kỳ to lớn. thoạt nhìn như có thể chống đỡ cả thiên địa. Sau khi nó hiện ra. Vương Lâm ở trước mật nó trở nên cực kỳ nhỏ bé. nhưng hồn của Thiên Ngưu khổng lồ này lại lộ ra thần sắc cung kính, hướng về phía Vương Lâm quy lạy.
- Đa tạ.. Ta đồng ý...
Thanh âm ấm ầm vang vọng, trong đó lộ ra một vẻ kích động và khao khát. Nó đã bị phong ấn rất nhiều năm. rốt cuộc cũng tới lúc thoát được ra. điều này khiến cho Thiên Ngưu này lộ ra một sự cảm kích vô tận với Vương Lâm.
- Không cần cảm ơn. năm đó ngươi có ẩn với ta, hôm nay ta chỉ là báo đáp thôi.
Vương Lâm nhìn Thiên Ngưu, chậm rãi giơ tay phải lên. hướng về phía nó điểm tới.
Dưới một chỉ này. chỉ thấy thân hình Thiên Ngưu này run mạnh lên. lộ ra vẻ thống khô. Bên ngoài thân thể nó lập tức lộ ra rất nhiều ký hiệu, những ký hiệu này như mọc rễ trên cơ thể nó. như có vô số sợi tơ nhỏ từ trong những ký hiệu này sinh ra. ở trong cơ thể của Thiên Ngưu hư ảo này nối liên với nhau, tạo thành một khối có hình như một trái tim. không ngừng đập lên thình thịch.