Trừ bản thân Vương Lâm ra. chưa ai biết được hắn đã từng vượt qua Đạp Thiên Kiều. Dù là Cổ Đạo Đại Thiên Tôn trên Cổ Đạo Sơn đã từng đi tới cây câu thứ sáu cũng không thể cảm nhận được rõ ràng.
Hắn chỉ biết rằng Vương Lâm đã đi lên Đạp Thiên Kiều một lần nữa, đã vượt qua cây cầu thứ năm! Còn về việc đổi phương có vượt qua cây cầu thứ sáu hay không thì hắn không phát hiện ra được. Bởi vì cực hạn của hắn chính là cây câu thứ năm.
Bên ngoài thâm sơn trong vùng bình nguyên do biển rộng mênh mang bay lên hóa thành. tầng tầng sóng gợn lan ra mấy tháng. Uy áp trong sóng gợn này tiêu tán. Vương Lâm từ trong đó bình tĩnh đi ra.
Hình dáng và thần sắc hắn so với mấy tháng trước cũng không khác nhau nhiều lắm nhưng nếu nhìn kỹ sẽ dần dần phát hiện ra. giờ phút này Vương Lâm hệt như phàm nhân, trong thân thể không hề có chút dấu vết vận chuyển.
Hắn mặc trường sam màu trắng, đứng bên ngoài vùng bình nguyên do biển rộng mênh mông biến thành. quay đầu lại nhìn thoáng qua mặt đất cổ Tộc. sau nửa ngày bỗng nhiên xoay người, hóa thành một đạo cầu vồng bay thăng về phía tiên tộc!
- Người điên, năm đó ta đã từng thề trước khi rời khỏi hoàng cung trong tổ thành là phải cứu ngươi ra! Nếu ngươi muốn cùng ta rời đi thì Tiên Cương đại lục này không ai có thể ngăn cản ngươi.
Nếu ngươi lựa chọn trở thành Tiên Hoàng thì cũng không phải là Tiên Hoàng ngủ say không thức tỉnh!
Còn cả Tư Đô, Thanh Thủy. Mười Ba, đầu to. Hổng Diệp. Các ngươi cũng ở trên Tiên Cương đại lục này nhưng lại không phải ở cổ Tộc. như vậy nhất định đã chuyển thế trên mặt đất tiên tộc. Lúc này ta sẽ tìm được các ngươi!
Còn cà... Lý Thiến Mai...
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ một tia phức tạp. vừa than khẽ tốc độ càng lúc càng nhanh, dùng tốc độ nhanh hơn gấp trăm lần so với lần trước khi hắn qua đây mà đi, lóe lên rồi biến mất.
- Cuối cùng ta phải trở về Thất Đạo Tông, trở về Chu Tước Tinh trong động phủ giới... Nơi đó là nhà ta.
Cả đường Vương Lâm không hề dừng lại. lao nhanh đi. Sau thời gian mấy ngày hắn thấy được cơn gió lốc khôn cùng do nước biển đựng thằng lên giữa trung tâm của biển rộng mênh mông.
Từ rất xa đã có thể nghe được tiếng ầm ầm của cơn lốc này. Càng tới gần lại càng có thể thấy được bởi sự chuyển động không ngừng trong hơn hai trăm năm của nó mà hình thành vô số vết nứt không gian.
Thậm chí còn có một luông Uy áp từ trong cơn lốc này tràn ra. lan tòa về bốn phương tám hướng.
Hơi nước biển từ đó lan ra. Tiếng nổ ầm ầm vang lên khắp bốn phía lại càng kinh thiên động địa. Vương Lâm đứng ở bên ngoài cơn lốc này. nhìn chín cây cột hình thành cánh cửa lớn sâu trong đó. ánh mắt lóe sáng.