Mà trong nội tâm Huyền La, đệ tử duy nhất của hắn vẫn là đứa trẻ được hắn mang ra khỏi động phủ giới, tới mặt đất Cổ Tộc này.
Bên trong Tổ Miếu, thân thể Vương Lâm dù đau đớn như trong lòng lại vô cùng ấm áp. Hắn hít sâu một hơi, nhắm hai mắt lại, toàn bộ trái tim chìm đắm bên trong sự phân chia của Nguyên Thần.
Có sư tôn ở đây thì hắn không còn phải lo lắng bất cứ chuyện gì nữa.
Thời gian trôi qua chớp mắt đã qua ba ngày. Trong ba ngày này Vương Lâm khoanh chân ngồi bất động nhưng sự đau đớn đớn từ Nguyên Thần bị phân chia lại càng thêm rõ ràng kịch liệt. Trong cơ thể hắn lúc này như có một cơn lốc giống như bao trùm cả thân thể hắn. Có thể thấy bên ngoài chân thân Vương Lâm đang ngồi khoanh chân có một tầng sáng biến ảo ra. Tầng sáng nọ nối tiếp với thiên linh của Vương Lâm lơ lửng trên đỉnh đầu hắn.
Toàn bộ tầng sáng này đầy vết nứt từ từ tăng lên càng ngày càng nhiều hơn giống như những vết nứt đó nối liền lại với nhau, trông dày đặc vô cùng, thoạt nhìn rất kinh tâm.
Tầng sáng này chính là Nguyên Thần Vương Lâm biến ảo ra.
Thời gian ba ngày nếu đổi lại là tộc nhân Cổ Tộc khác thì có lẽ đã không thể thừa nhận nổi thống khổ này, lựa chọn dung hợp. Nhưng đối với Vương Lâm mà nói thì hiện giờ mới chỉ là bắt đầu, còn xa xa mới chấm dứt.
Sau ba ngày lại là ba ngày nữa. Dần dần tộc nhân bên trong Thủy Cổ hoàng thành phát giác ra có chuyện không hợp lý. Bọn họ nhìn tầng sáng bên ngoài pho tượng Cổ Tổ với thời gian dài hơn.
Lại có thể duy trì đủ sáu ngày, so với dĩ vãng còn nhiều hơn vài ngày. Xem ra người độ kiếp lúc này là người có đại nghị lực!
Sáu ngày này cũng không biết trong số những người độ kiếp đã ai kiên trì được hay chưa. Năm đó vào ngày thứ ba ta đã không thể chịu đựng nổi. Loại thống khổ này đúng là không thể thừa nhận.
Có thể khiến Tống Tôn hộ pháp thì đó cũng là điều nằm trong dự liệu.
Chẳng qua tuy rằng khiến bọn họ chú ý một chút nhưng thời gian sáu ngày cũng không phải là rất nhiều. Dần dần sự dị thường ở nơi này cũng bị mọi người quên đi.
Cho tới ngày thứ chín, ngày thứ mười lăm ngày thứ ba mươi, sau hai tháng, tầng sáng bên ngoài pho tượng Cổ Tổ vẫn tỏa ra sóng gợn như trước, tràn ngập cả phân nửa Thủy Cổ hoàng thành.
Lúc này mới càng có nhiều tộc nhân dùng một loại ánh mắt khiếp sợ nhìn về phía pho tượng Cổ Tổ. Theo bọn họ thấy thì người độ kiếp này cũng không thể kiên trì tới thời gian lâu như vậy.
Hai tháng không thấy ai ra khỏi Tổ Miếu, chẳng lẽ... chẳng lẽ...
Chẳng lẽ người độ kiếp lần này chỉ có một người. Người này rốt cục là ai không ngờ lại có thể khiến Tống Tôn làm hộ pháp!