Còn ở sâu trong hải dương nọ hắn nhìn thấy chín cây cột rất lớn nối liền lại thành một cánh cửa.
Cánh cửa nọ đóng chặt chưa mở.
- Đạp Thiên... Hôm nay có phải ta đang Đạp Thiên...
Vương Lâm không cảm thụ được sự tồn tại của mình, nhìn mặt đất. Trong sự trâm mặc hắn nhìn về phương hướng Tiên Tộc. Theo ánh mắt của hắn, cả bảy mươi hai châu của Tiên Tộc đột nhiên thay đổi, bất ngờ hóa thành bảy mươi hai con mãnh thú dữ tợn. Bảy mươi hai con mãnh thú hướng về phía bầu trời gầm thét.
Bên trong đó có Thiên Ngưu, có Lục Ma Hạt còn có rất nhiều mãnh thú mà hắn đã gặp trong Thiên Tôn Niết. Những mãnh thú này dường như phát hiện ra sự tồn tại của Vương Lâm cũng như ánh mắt của hắn, giờ phút này trong khi gầm thét còn khiến Vương Lâm cảm nhận được sự sợ hãi của chún.g Nhưng trong sự sợ hãi này còn có bao hàm hàm nghĩa khác.
Lúc này vào một khắc Vương Lâm đang bế quang công kích vào cảnh giới sau Không Kiếp trong truyền thuyết, đột nhiên mặt đất Tiên Tộc chấn động rất nhỏ. Bảy mươi hai châu trong sự chấn động này liền có uy áp khuếch tán ra, khiến đám tu sĩ Tiên Tộc đều đồng thời cảm nhận được rõ ràng, lại cũng không biết là chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng phàm là những nơi có miếu thờ để trấn áp thì lúc này đều trở thành trung tâm của chấn động!
Chấn động này ngày càng kịch liệt, khiến cho rất nhiều cường giả trên mặt đất Tiên Tộc chú ý. Bọn họ hoảng sợ bay lên nhìn về phía mặt đất, liền thấy thú hồn thiên ngoại bị trấn áp trong châu theo sự chấn động này mà táo bạo hẳn lên, còn huyễn hóa ra một cảnh tượng khó tin.
Trên Thiên Ngưu Châu, một con Thiên Ngưu khổng lồ xuất hiện đầu tiên. Thân ảnh khổng lồ của nó bao phủ toàn bộ Thiên Ngưu Châu. Thiên Ngưu khổng lồ này ngửa mặt lên trời gầm thét, trong mắt vừa tràn ngập vẻ sợ hãi nhưng lại càng có nhiều sự cầu khẩn!