Một luồng uy áp cực lớn từ trên trời giáng xuống, bao phủ phía dưới, khiến cho mặt đất không khỏi run lên, nếu như mặt đất này có linh tính chắc chắn sẽ phải hoảng sợ dưới uy áp này.
Trong hành cung, ngoài đám người Kế Đô hoàng tử còn có rất nhiều thị vệ. Những thị vệ này đều có sức mạnh Cổ Tộc không hề yếu, thậm chí một vài người trong số đó đã trở thành thánh, có được hai mươi bảy tinh điểm.
Nhưng lúc này khi uy áp phủ xuống, gần một ngàn thị vệ này toàn bộ đều tái nhợt sắc mặt, thân thể run rẩy, từ trong cơ thể phát ra tiếng ầm ầm giống như không thể chịu được uy áp này.
- Trong một trăm năm này hắn đã tu luyện thần thông gì sao lại có thể sinh ra uy áp như thế này!
Trong đại điện, sắc mặt thanh niên mặc tử bào kia kịch biến. Với tu vi của hắn cũng không thể chịu đựng được uy áp này.
Còn về thiếu phụ kia toàn thân còn không thể đứng lên, ngồi ở trên ghế trên trán toát mồ hôi.
Kế Đô hoàng tử thần sắc kích động. Suốt một trăm năm Vương Lâm bế quan này hắn thủy chung không dám đến quấy rầy, cho dù là năm đó hắn gặp nguy cơ sinh tử cũng cố cắn răng sống sót. Nhưng hiện giờ tất cả mọi chuyện đều sắp qua đi, hắn cảm nhận được luồng uy áp này đến từ khí tức của nghĩa phụ Vương Lâm của hắn.
Đám sương mù trên không trung kia trong khi đang liên tục quay cuồng, đột nhiên bên trong xuất hiện hư ảnh kỳ dị. Đó là một mặt trời đỏ rực, mặt trời này hiện ra bên trong đám sương mù, bộc phát ra hào quang sáng ngời. Ngay khi hào quang này khuếch tán ra, sương mù bốn phía lại một lần nữa cuộn lên. Trong tiếng ầm ầm vang vọng, đám sương mù này bất ngờ khuếch tán ra vô tận.
Từ xa nhìn lại trong quận chỗ hành cung của Kế Đô hoàng tử này gần như toàn bộ đều bị sương mù này bao phủ. Trong quận này vô số tộc nhân của Cổ Tộc run rẩy, khó có thể chịu được luồng uy áp này, thân thể như bị đông lại, không thể cử động được một chút nào.
Nhất là gần một ngàn thị vệ trong hành cung kia cũng vì ở quá gần uy áp này mà lúc này cả đám đều run rẩy trong lòng tràn ngập sự sợ hãi.
Bên trong đại điện kia, thanh niên mặc tử bào toàn thân toát mồ hôi, ngay cả quần áo toàn thân cũng bị thấm ướt hơn phân nửa. Mặt hắn xám như tro ánh mắt lộ ra một vẻ hoảng sợ. Hắn đã từng bái kiến Tống Thiên Đại Thiên Tôn, ngay cả ở trước mặt Tống Thiên hắn cũng không sợ hãi như lúc này.
Dường như sinh tử của hắn phụ thuộc vào một ý niệm của uy áp này.
Những lời đồn từ hơn một trăm năm trước liên quan đến người đang bế quan này giờ phút này bất giác hiện lên trong tâm thần của thanh niên mặc tử bào này khiến cho những ý niệm bất kính của hắn lập tức tan thành mây khói. Trong mắt hắn người có thể tản ra luồng uy áp này đủ để có thể so sánh với Tống Thiên Đại Thiên Tôn!
Theo luồng uy áp này khuếch tán ra, ngay khi sương mù bao phủ cả một quận của Thủy Cổ, ở xa bên ngoài hoàng thành của Thủy Cổ nhất mạch, trong một ngọn núi cao chọc trời, có một tòa đại điện.