Nhưng khi nàng đi tới nơi ở của nàng thì nàng thấy ở đó có hai người đang đứng, một là một bà lão tóc bạc phơ phơ còn lại là một nha hoàn tuổi chưa lớn.
Thường Di.... Đông Mai... Ta đã về rồi.
Tống Trí cắn môi, mỉm cười nói.
Bên ngoài Hắc Thạch Thành, thân ảnh Vương Lâm đứng ở nơi Tống Trí rời đi. Nhìn thành trì màu đen nọ, thu hồi thần thức, nữ tử này rất đáng thương. Trong thân thể nàng có tàn hồn của Uyển nhi, sau khi dung hợp tạo thành thương tổn rất lớn cho nàng, khiến trí nhớ của nàng bị đảo lộn, cũng không phân biệt được bản thân là ai.
Vương Lâm vốn có thể không cần để ý tới sinh tử của nữ tử này, trực tiếp tách tàn hồn của Lý Mộ Uyển ra khỏi thân thể nàng. Nhưng kết quả của việc này sẽ là sinh cơ của nàng tiêu tan, hồn phi phách tán.
Vương Lâm tu đạo đã mấy ngàn năm, làm cho người ta cảm thấy lòng dạ độc ác, lãnh khốc vô tình. Nhưng hắn vẫn là một con người như trước, không đành lòng làm vậy. Thời gian gần hai năm nay hắn sở dĩ thong thả tới nơi này bởi vì dọc đường đi hắn vẫn không ngừng đưa lực lượng tu vi dung nhập vào cơ thể nữ tử này khiến cho sự chia lìa trở nên thong thả không tổn thương tới linh hồn và sinh cơ của nàng.
Nàng vô tội... Nhưng cũng nhờ nàng mà ta mới tìm được tàn hồn của Uyển nhi. Nàng cũng không đáng bị tổn thương như vậy... Bên trong ngọc giản kia có thần niệm của ta, bảo đảm nàng bình an cả đời. Kế Đô, Tất cả mọi chuyện của nàng ngươi nhớ xử lý cho tốt.
Vương Lâm chậm rãi nói.
Cẩn tuân mệnh lệnh của nghĩa phụ!
Phía sau Vương Lâm đột nhiên lan ra sóng gợn. Hoàng tử Kế Đô bước từng bước ra quỳ gối xuống đất, cung kính mở miệng.
Ta lúc trước đã thông báo cho thành chủ nơi này để bọn họ bảo vệ cho Tống Trí, không được để nàng phải chịu chút tổn thương, xin nghĩa phụ cứ yên tâm. Thậm chí ta còn phái cả thị vệ ở lại nơi này bảo vệ nàng.
Kế Đô hoàng tử cũng biết sự quan trọng của Tống Trí trong lòng nghĩa phụ, đối với việc này không dám lơ là chút nào.
Trên thực tế từ khi Kế Đô hoàng tử trở về Thủy Cổ nhất mạch liền ở lại chỗ này. Dựa theo phân tích của hắn thì Vương Lâm rất có khả năng sẽ tới nơi đây. Rốt cục sau một thời gian, hắn đã đợi được Vương Lâm.
Đối với chuyện Kế Đô chờ ở nơi này, tâm tình Vương Lâm cũng không biến hóa chút nào. Nếu người này không phân tích được hắn sẽ tới nơi này thì ngược lại có thể nói đối phương sẽ càng gian nan mới có thể tranh đoạt nổi vị trí Thủy Cổ hoàng tôn.
Đi thôi.
Vương Lâm cuối cùng nhìn thoáng qua Hắc Thạch Thành, thu hồi ánh mắt, xoay người đi về phía xa xa.
Kế Đô nén kích động trong lòng, vội vàng đi phía sau Vương Lâm.
Chuẩn bị cho ta một nơi. Ta muốn bế quan!