Vương Lâm nhẹ giọng nói.
Vẻ bi ai trong mắt Huyền La càng đậm, hắn đã hiểu Vương Lâm.
Sư ân nặng như núi, đệ tử vĩnh viễn sẽ không quên!
Vương Lâm than nhẹ, đứng lên vỗ quần phủi sạch bụi trên người, đồng thời như phủi đi những hạn chế trong lòng, phủi đi tất cả những sự nhẫn nhịn lúc trước.
Vì không để cho sư tôn phải chết, hắn có thể quỳ, có thể đưa ra chí bảo, có thể nhẫn nhịn không giết Đạo Cổ hoàng tôn, có thể làm bất cứ việc gì. Hắn chỉ muốn tìm một sự thăng bằng giữa việc mang tàn hồn của Uyển nhi đi và sự bi ai của sư tôn. Hắn chỉ có một ý nghĩ, hắn không muốn khiến cho những người đối xử tốt với mình phải đau khổ, hắn không muốn làm tổn thương sư tôn của hắn.
Nhưng ý nghĩ này hiện giờ nhìn lại chỉ là một hi vọng xa vời, một giấc mộng không thực tế.
Hắn đã nhịn hết lần này đến lần khác, hắn đã không thể nhịn được nữa, đã như vậy, thì không cần phải nhịn nữa!
Dưới ánh mắt của mọi người tập trung lại, Vương Lâm ngửa mặt lên trời cười to lên. Hắn cười, nhưng nước mắt lại chảy xuống, những giọt nước mắt đau khổ kia mang theo sự gian truân và bất khuất của hắn suốt mấy ngàn năm quạ mang theo sự thê lương và sự cố chấp của Vương Lâm hắn đối với ân tình.
Tiếng cười của hắn càng lúc càng lớn gần như trở nên điên cuồng.
Tiếng cười này truyền vào trong tai Huyền La, trái tim lương thiện của Huyền La giống như bị một bàn tay lớn túm lấy, lôi ra khỏi ngực hắn, khiến cho hắn trong nháy mắt như thiếu đi một cái gì đó trong cơ thể khiến cho sắc mặt hắn tái nhợt, nhìn Vương Lâm trở nên già nua hơn đồng thời vẻ tang thương trong mắt càng đậm.
Vương Lâm ta tu đạo từ nhỏ, cả đời giết chóc, nhận thức được sự lãnh đạm của tình người, sự lạnh lùng của nhân thế, những người ta gặp phần lớn đều là xảo trá nham hiểm, chẳng lẽ ta là một Thiên Sát Cô Tinh sao. Thê tử tử vong hồn tán, con trai mắc kẹt trong luân hồi, Tư Đồ không biết ở nơi nào, Thanh Thủy chẳng biết đang ở đâu, nhưng phàm là những người có ân với ta đều rơi vào kết cục phải chia lìa.
Ta trọng ân, bởi vì ân kia đối với ta mà nói rất ít khi có được.
Ta trọng tình, bởi vi tình đối với ta có thể khiến cho ta chấp nhận.
Hai hàng nước mắt chảy xuống. Vương Lâm cười to ngửa mặt lên trời tự nói.
Giết hắn!
Tiếng cười của Vương Lâm cũng truyền vào trong tai Đạo Cổ hoàng tôn kia. Tiếng cười này hắn nghe cực kỳ chói tai, đồng thời cũng khiến cho tâm thần hắn run lên. Hắn không nghĩ ngợi, lập tức tay phải chỉ về phía Vương Lâm gào lên.
Tại Cổ Tộc hoàng quyền là tối cao này. Trong hoàng cung bị tộc nhân của Cổ Tộc chiếm cứ thì lời nói của Đạo Cổ hoàng tôn vừa truyền ra, vốn tất cả tộc nhân đều phải lập tức thi hành. Nhưng hiện giờ ngoài gần một ngàn người mắt lộ sát khí đang lao về phía Vương Lâm ở trước đại điện, còn mấy vạn tộc nhân ở xung quanh, bao gồm cả những tộc nhân vừa sống lại, bọn họ vẫn duy trì vẻ trầm mặc.