Thuật này cũng chỉ có Cổ Đạo Đại Thiên Tôn mới có thể giải trừ.
Thần sắc Huyền La cực kỳ âm trầm, chậm rãi nói
Vương Lâm trầm mặc.
Diệp Đạo, lão phu lấy thân phận người bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch yêu cầu ngươi lập tức mở phong tỏa về không gian của cấm chế này ra để Vương Lâm mang nữ tử này đi! Lão phu sẽ thỉnh cầu Cổ Đạo Đại Thiên Tôn giải khai thuật này!
Huyền La nhìn Đạo Cổ hoàng tôn phía dưới, bình tĩnh nói.
Hoàng nhi, vì một nữ tử không đáng đâu!
Lão già mặc hoàng bào cũng nhíu mày nhìn về phía Đạo Cổ hoàng tôn.
Nữ tử này đã có tàn hồn thê tử của Vương Lâm, ngươi cần gì phải giữ bên người. Trả lại cho hắn. Cường giả như vậy lại lựa chọn ở lại Đạo Cổ ta, ngươi làm như vậy sẽ khiến người ta lạnh lòng!
Lạnh lòng sao? Lạnh lòng thì thế nào. Ngươi già rồi, đừng có lằng nhằng trước mặt trẫm! Còn cả Huyền Tôn... Đây là chuyện riêng của hoàng tộc trẫm, ngươi thân là người bảo vệ chẳng lẽ đã quên ước định với Cổ Đạo Đại Thiên Tôn năm xưa! Mà người này xông vào hoàng cung, bất kính với hoàng quyền, lúc này trẫm hi vọng Huyền Tôn có thể giết người này lấy đó để răn đe!
Hắn dám nói như vậy tất nhiên là bởi chắc chắn không ai dám giết hắn. Mà Vương Lâm lại càng không dám!
Huyền La cười rộ lên. Hàn quang lóe lên trong mắt. Vị Đạo Cổ hoàng tôn này năm đó là người hắn chỉ định, hôm nay lại nói năng như vậy. Vương Lâm đang muốn mở miệng liền trầm mặc sau đó nói.
Có phải nếu ta quỳ thì ngươi sẽ cho ta mang nàng đi?
Trước đây không phải ngươi muốn giết trẫm sao, không phải rất kiêu ngạo sao, thấy trẫm không quỳ sao? Sao giờ lại thích quỳ rồi? Ngươi chỉ là một con kiến hôi tới từ động phủ giới, ở trước mặt con cưng của trời là trẫm, ngươi lại càng chẳng đáng gì. Ngươi sau khi quỳ trước mặt trẫm, dập đầu cầu khẩn một phen, trẫm có lẽ sẽ cao hứng ban thưởng nữ tử này cho ngươi cũng không chừng.
Đạo Cổ hoàng tôn mỉm cười nhưng nụ cười này lại lộ vẻ âm trầm.
Vương Lâm ta có thể tiếp tục là người bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch cho tới hết đời... ta có thể quỳ xuống, có thể không giết ngươi, chỉ cần tàn hồn trong cơ thể nữ tử này... đưa nàng cho ta... trả nàng cho ta... có được không....
Vương Lâm thì thào, ánh mắt lộ vẻ đau thương vô hạn. Đó là nỗi đau đã tích lũy mấy ngàn năm của hắn.
Cho ngươi? Còn phải xem trẫm có vui hay không. Có lẽ sau mấy ngàn năm trẫm chơi đùa chán, ngươi vẫn nhu thuận như thế thì sẽ cho ngươi không chừng.
Đạo Cổ hoàng tôn cười ha hả.
Thân thể Vương Lâm run lên, nhắm hai mắt lại, sát khí trong cơ thể ầm ầm bộc phát, mơ hồ không thể khống chế. Trong cơ thể hắn có Hồn Huyết. Hắn có thể cảm nhận được, chỉ cho mình một chút thời gian là mình có thể phá vỡ cấm chế này.