Lão già cụt tay cũng hít sâu một hơi. Hắn lúc trước cũng không nhận ra chút nào, giờ phút này ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm lộ ra vẻ kiêng kị sâu sắc.
Những hồn phách vừa lan ra từ thân thể Vương Lâm này lần lượt dung hợp với thân thể. Mấy vạn người này đồng thời mở hai mắt, sau tích tắc mê man liền hoàn toàn tỉnh lại.
Những tiếng kinh hô vang vọng. Bọn họ cảm nhận chính xác mình vốn tử vong mới đúng, nhưng lúc này lại giống như một giấc mộng, đều tự sống lại!
Chẳng qua tu vi của bọn họ không như lúc trước khi tử vong, yếu đi không ít. Dù sao thì thuật này dù quỷ bí nhưng cũng không có cách nào có thể khiến nhiều người như vậy khôi phục lại Cổ Tộc lực vốn có của bọn họ.
Chẳng qua bởi nguyên nhân trong cơ thể Vương Lâm có lực lượng Hồn Huyết cho nên Cổ Tộc lực của nhưng người này dù giảm đi nhưng chỉ cần tu hành mười năm liền có thể hoàn toàn khôi phục.
Loại bí thuật này chỉ có sau khi có được Hồn Huyết mới có thể thi triển. Đây hầu như có thể so với thần tích của Cổ Tổ, khiến cho những người này sau khi kinh hô đều trầm mặc, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm tràn ngập vẻ phức tạp.
Trong đó có chín người dưới trướng Huyền La. Trong lòng bọn họ lúc này than nhẹ, có cảm giác vừa qua cõi chết.
Hồn phách của bọn họ dù sao cũng đã từng bị Vương Lâm thu lấy, cho nên giờ phút này bọn họ cũng mơ hồ hiểu ra bản thân mình sở dĩ có thể sống lại đều là nhờ Vương Lâm.
Sắc mặt Vương Lâm cực kỳ tái nhợt. Hắn tuy rằng có Hồn Huyết nhưng thi triển ra bí thuật như vậy cũng tạo thành thương tổn rất lớn đối với hắn. Nhưng bởi không muốn để Huyền La thất vọng cho nên trước khi Vương Lâm quyết định xông vào hoàng cung đã có quyết định.
Hắn dù có thành công hay thất bại, giết người đều thu lấy hồn phách, sau khi Huyền La tới liền khiến những người này sống lại.
Đối mặt với cảnh tượng không thể tưởng tượng này Huyền La cũng biến sắc. Với tu vi của hắn liếc mắt một cái liền hiểu rõ, sở dĩ Vương Lâm có thể làm được điều này là vì giọt Hồn Huyết trong cơ thể hắn.
Ba giọt Hồn Huyết là có thể trở thành Cổ Tổ ...
Lời nói này đã lưu chuyền trên mặt đất của Cổ Tổ ngàn đời, giờ phút này Huyền La khi tận mắt thấy cảnh tượng này, trong lòng đã tin tưởng lời đó.
Sư tôn... đệ tử không chính thức giết một tộc nhân Đạo Cổ nào...
Vương Lâm ngẩng đầu, vẻ mặt tái nhợt khiến hắn trông như ốm yếu. Hắn nhìn Huyền La nhẹ giọng nói.
Hắn mặc dù không giết người nhưng lại khiến nhiều cường giả của Đạo Cổ nhất mạch ta suy yếu như vậy, cũng xông vào cung, bất kính hoàng quyền. Loại chuyện này nếu truyền ra bị Thủy Cổ và Cực Cổ biết được thì mặt mũi của Đạo Cổ nhất mạch chúng ta đều bị người này phá hỏng hết. Hắn vẫn phải chết!