Bên trong ngọn núi kia đã hoàn toàn bị đào trống không, nhưng ở bên ngoài cho dù là thần thức của Đại Thiên Tôn cũng không thể nhìn ra một một chút manh mối nào. Bên trong ngọn núi trống không này có một trận pháp rất lớn. Trận pháp này cực kỳ phức tạp, chỉ cần nhìn là sẽ bị lóa mắt.
Trận pháp này tỏa ra hào quang màu trắng, không ngừng lóe lên. Tràn ngập một cảm giác quỷ dị. Ở trung tâm của trận pháp kia có một thân ảnh mơ hồ đang khoanh chân ngồi. Thân ảnh này có ánh sáng bảy màu vờn quanh, trong lúc khoanh chân hai tay không ngừng bấm quyết. Thỉnh thoảng lại đánh lên trên trận pháp này.
Ngay khi ấn ký của thân ảnh bảy màu kia liên tục hạ xuống, chỉ thấy trận pháp khổng lồ này lập tức xuất hiện một hư ảnh. Hư ảnh kia bất ngờ chính là cảnh tượng bên trong hoàng cung của Đạo Cổ được thu nhỏ lại.
Hiện ra ở trên trận pháp, hoàng cung được thu nhỏ lại kia bên trong có nhiều vô kể những quang điểm trắng và đen. Những quang điểm màu đen kia có chừng mấy vạn, nhưng so với quang điểm màu trắng lại ít hơn rất nhiều. Những quang điểm màu trắng kia gần như chiếm cứ toàn bộ cảnh tượng bên trong hoàng cung, hơn nửa còn có vẻ đang không ngừng gia tăng.
Nhất là trên quảng trường của đại điện kia, gần một ngàn quang điểm màu trắng đang tụ tập chi chít. Bị chúng vờn quanh là một quang điểm màu đỏ duy nhất. Quang điểm này có huyết khí vờn quanh, lúc này ở nơi đó vẫn không hề nhúc nhích.
Màu đen thể hiện tử linh, màu trắng thể hiện sức sống, màu đỏ này chính là Vương Lâm rồi. Vương Lâm à, chúng ta lại gặp nhau rồi!
Thân ảnh mơ hồ tràn ngập ánh sáng bảy màu kia truyền ra một tiếng nói khàn khàn mang theo một nụ cười khẽ.
Năm đó lão phu đã rút tàn hồn của nàng ra đưa cho Đạo Cổ hoàng tôn này. Người này quả nhiên đã làm đúng ý ta, tìm kiếm thân thể có thể hòa hợp với tàn hồn muốn lập làm hậu.
Còn ngươi, cũng như dự liệu của ta xông vào trong hoàng cung của Đạo Cổ.
Giết đi, ngươi giết càng nhiều, đối với lão phu lại càng có lợi!
Thân ảnh bảy màu mơ hồ kia như đang mỉm cười, nhưng ngay khi nói ra hai chữ tàn hồn kia, thanh âm dường như run lên nhưng lập tức lại khôi phục như thường. Hắn giơ tay phải lên, một đám bạch quang lóe ra trong lúc đó một đám hắc quang tràn ngập. Sau khi hai loại hào quang này xuất hiện, khiến cho bảy màu ở bên ngoài thân thể người này biến thành chín màu.
Cùng lúc đó một đạo khí xám bỗng nhiên xuất hiện, lượn lờ ở bên ngoài thân ảnh chín màu này dung nhập vào trong chín màu, khiến cho hào quang biến thành mười màu!
Thân thể tro bụi từ động phủ giới ngưng tụ ra này hôm nay đã đại thành rồi.
Thân ảnh mơ hồ kia thì thào, khàn khàn một cách tang thương.
Đám khí xám kia không ngờ chính là do đạo u quang năm đó khi Vương Lâm rời khỏi động phủ giới, mà ngay cả Huyên La Đại Thiên Tôn cũng không phát hiện ra hóa thành!