-Cút, cút, cút!
Vương Lâm giống như phát cuồng, mỗi bước đi tới đều xuất ra một quyền, khiến rất ít người ngăn cản phía trước hắn có thể chịu nổỊ thân thể nổ tung mà chết.
Vương Lâm bị nhiều người vây quanh, không nhìn thấy rất nhiều thân ảnh đang lao nhanh ra từ hoàng cung, cũng không nhìn thấy Truyền Tống Trận trong hoàng cung đang liên tục lóe sáng, vô số tộc nhân Đạo Cổ đang vọt ra. Sau khi sửng sốt liền không nghĩ ngợi chút nào mà lao thẳng về phía Vương Lâm ở trong quảng trường.
Giờ phút này thứ duy nhất Vương Lâm có thể nhìn thấy là thân ảnh Uyển nhi trong đại điện cách hắn cả vạn trượng kia.
Người đến càng ngày càng nhiều, thậm chí che khuất cả tầm mắt Vương Lâm. Theo thời gian trôi qua, Vương Lâm ngửa mặt lên trời gầm thét, thân thể vọt lên. Nơi này không thể thuấn di, không thể dùng súc địa thành thốn nhưng Vương Lâm vọt lên, mái tóc trong nháy mắt liền biến đổi từ màu trắng thành màu đen.
Trong chớp mắt khi màu đen này xuất hiện, hình dáng Đại Thiên Tôn chi dương bỗng nhiên biến ảo ra phía sau Vương Lâm khiến cho trên bầu trời đêm của hoàng cung này bỗng có thêm một mặt trời!
Trong tích tắc khi mặt trời này xuất hiện, sắc mặt Đạo Cổ hoàng tôn đại biến, hai mắt lộ vẻ không thể nào tin nổi. Hắn hầu như phát ra tiếng hô thất thanh.
Đại Thiên Tôn!
Không chỉ có hắn, giờ phút này đám tộc nhân Đạo Cổ vây quanh Vương Lâm đã tới mấy vạn người. Bọn họ đồng thời thấy được mặt trời hai màu đen trắng quỷ dị này, tâm thần ầm vang.
Đại Thiên Tôn!
Hắn... Không ngờ hắn lại lại Đại Thiên Tôn!
Kế Đô hoàng tử ở phía xa xa nhìn thấy cảnh tượng này thần sắc cũng lộ vẻ kích động. Hắn chờ đợi chính là ngày này. Giờ phút này vừa lùi lại trong lòng hắn vừa hưng phấn liên tục cười lạnh đối với Đạo Cổ hoàng tôn.
Đạo Cổ nhất mạch ... Hôm nay chọc vào đại họa này đều do hoàng tôn ngu ngốc tạo thành!
Trong lúc Kế Đô hoàng tử đang hưng phấn, hình dáng Đại Thiên Tôn chi dương hai màu đen trắng trên bầu trời bỗng nhiên phát ra ánh sáng hai màu vô tận bao phủ thiên địa. Đồng thời Vương Lâm ở trong đó cũng phát ra một tiếng gầm thét, hai tay bỗng nhiên giơ lên giống như giơ Đại Thiên Tôn chi dương điên cuồng vung về phía mấy vạn tộc nhân Đạo Cổ đang ngăn cản hắn ở phía dưới.
Động tác này liền khiến Đại Thiên Tôn chi dương gào thét lao về phía mặt đất giống như lưu tinh giáng xuống, phát ra tiếng ầm vang kinh thiên. Tiếng ầm vang này thậm chí còn áp đảo tiếng trống, trở thành âm thanh duy nhất trong thiên địa!
Trong tiếng ầm vang, một luồng lực lượng trùng kích lớn lao lan tỏa ra. Hễ ai bị lực lượng này chạm tới đều tử vong thê thảm, thân thể lập tức trở thành tro bụi. Luồng lực lượng này ầm ầm bộc phát trong quảng trường của hoàng cung.
Mặt đất sụp đổ, đá tảng tan tành, trời cao chấn động. Vô số đài cao lơ lửng giữa không trung đều tan nát toàn bộ. Mấy vạn tộc nhân Đạo Cổ như bị cuồng phong đảo qua tiêu tán hơn phân nửa.