Nhưng một trăm linh bảy thi thể Cấm tử vong, huyết nhục nổ tung đều đã chứng tỏ thật giả trong chuyện này!
Không đợi tới khi mọi người tỉnh táo lại trong tiếng rống này. Một tiếng ầm vang kinh thiên hơn lại nổ ra. Trong tiếng ầm vang, chỉ thấy bên ngoài quảng trường, một chưởng ấn lớn tới vài trăm trượng gào thét bay tới. Chưởng ấn này vô cùng quỷ dị. Trên đó có mười ngón tay, lập tức đánh tới như muốn đánh tan trận pháp của hoàng cung này. Cả hoàng cung trong tích tắc này bỗng nhiên xuất hiện một tấm màn màu xanh, va chạm với chưởng ấn nàỵ.
Hoàng cung chấn động. Trong tiếng nổ vang, chưởng ấn mười ngón tiêu tán nhưng tấm màn thanh khí cũng lóe lên kịch liệt, sau đó sụp đổ, hóa thành vô số mảnh nhỏ bay lên.
Một cơn gió tanh mùi máu từ bên ngoài quảng trường thổi tới rơi vào bên trong quảng trường đang vô cùng tĩnh mịch, nhuốm lên thân thể mọi người ở nơi này. Lúc này thần sắc bọn họ nhìn về hướng chưởng ấn biến mất, thần sắc như gặp đại địch.
Sắc mặt Đạo Cổ hoàng tôn tái nhợt, nắm chặt tay nhìn chằm chằm vào nơi đó, ánh mắt lộ vẻ tức giận!
Tống Trí bên cạnh hắn cũng nhìn về cùng hướng, hai mắt lộ vẻ mê man. Trong nội tâm nàng mơ hồ run rẩy, giống như có một phần trí nhớ đang sắp thức tỉnh vậy.
Hai hư ảnh phụng mệnh đưa nàng rời đi bên cạnh nàng giờ phút này giống như quên cả mệnh lệnh của Đạo Cổ hoàng tôn. Hai đồng tử co rút lại, trái tim đập thình thịch nhìn về vị trí chưởng ấn kia biến mất.
Ở vị trí đó lúc này có một vùng huyết vụ tràn ngập chuyển động, nhìn mà giật mình. Mơ hồ trong quảng trường tĩnh mịch của hoàng cung truyền tới một loạt bước chân.
Giọng nói từ bên trong huyết vụ tràn ra, truyền vào trong tâm thần mọi người ở nơi này khiến trái tim của bọn họ tăng tốc. Khiến hễ là người nghe được đều cảm thấy áp lực, trong lòng cũng nảy sinh sự sợ hãi.
Tiếng bước tới gần khiến những tộc nhân tam mạch ở hơi gần bên ngoài quảng trường đều lui lại phía sau theo tiềm thức, giống như người sắp đi ra khỏi huyết vụ trong mắt bọn họ là một con mãnh thú thời hồng hoang, có thể cắn nuốt thiên địa, giết chóc tất cả chúng sinh vậy.
Giết người này!
Trong sự yên tĩnh này. Đạo Cổ hoàng tôn đột nhiên mở miệng, giọng nói bình tĩnh không chút run rẩy. Nghe thì thấy Đạo Cổ hoàng tôn như vẫn tỉnh táo nhưng nếu nhìn khuôn mặt hắn thì có thể thấy được trong đồng tử hai mắt hắn dưới sự phẫn nộ còn ẩn giấu vẻ sợ hãi.
Trong tích tắc khi Đạo Cổ hoàng tôn nói ra lời này, lập tức từ trong chính điện đột nhiên xuất hiện hơn mười hư ảnh như sương khói. Những hư ảnh này thoáng một cái liền lao ra khỏi đại điện, bay thẳng tới huyết vụ, trong tích tắc liền nhảy vào bên trong.
Hầu như vào tích tắc khi mười hư ảnh này tiến vào bên trong huyết vụ, vừa bị nó cắn nuốt thì lập tức nhũng tiếng kêu thảm thiết liền truyền ra. Tiếng kêu đó cực kỳ thê lương, liên tiếp vang lên rồi biến mất.