Nữ tử mặc áo phượng kia than nhẹ một tiếng, nàng thật sự không thích cảnh tượng náo nhiệt như thế này. Nhất là ánh mắt kia của Vương Lâm lại càng khiến cho nàng có chút không quen, đồng thời trong lòng còn có sự đau đớn chính nàng cũng không rõ rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng mỗi lần muốn suy nghĩ cho rố. Thì lại càng thấy mê man hơn.
Nhẹ nhàng đứng dậy. Ở bên cạnh nữ tử mặc áo phượng này lập tức có một hư ảnh hiện ra sau khi cung kính dâng chén rượu lên lơ lửng ở phía sau nữ tử này. Theo nàng đi ra khỏi đại điện, trong tiếng huyên náo đi tới trước chỗ ngồi của Vương Lâm.
Vương Lâm ngồi ở đó cúi đầu xuống, trong thời gian ngắn ngủi này hắn đã uống bảy tám hồ rượu. Hắn ngẩng đầu. Nhìn nữ tử ở phía trước, trước mắt Vương Lâm dường như trở nên mơ hồ.
Ngươi…
Nữ tử kia nhìn Vương Lâm. Nhẹ giọng đang muốn nói.
Ngươi sẽ đánh đàn sao?
Vương Lâm đau khổ nói. Sau khi nói xong, hắn lắc đầu tự giễu mình, đứng dậy cầm hồ rượu, sau khi chạm vào chén rượu của nữ tử kia liền uống cạn hồ rượu, rồi bỗng nhiên hóa thành một đạo cầu vồng lao thẳng lên trời.
Những giọt rượu đau khổ kia bắn ra, có một giọt rơi lên mặt nữ tử này, rất lạnh.
Uyển nhi! Hồn của ngươi rốt cuộc ở nơi nào!
Trên bầu trời thân ảnh Vương Lâm đã bay đi xa. Nhưng bên tai nữ tử này lại mơ hồ nghe thấy một thanh âm này.
Thanh âm này vô cùng bi thương, không chỉ có nàng mới nghe thấy, mà còn có một số người ở trên quảng trường và trên đài cao ở nơi này. Còn có Đạo Cổ hoàng tôn bên trong điện, nụ cười trên miệng hắn càng đậm. Hắn cầm chén rượu nhấp nhẹ một ngụm.
Hắn không nhìn thấy. Vương Lâm cũng không nhìn thấy, tất cả mọi người cũng không nhìn thấy. Sau khi nghe thấy một câu Uyển nhi kia, nữ tử mặc áo phượng thân thể bỗng nhiên run lên, ánh mắt nàng lộ ra vẻ giãy giụa và mê man. Nhưng rất nhanh sự giãy giụa kia liền tiêu tan, ánh mắt nàng trở nên trống rỗng.
Xoay người, nữ tử trống rỗng này đi trở về đại điện, ở phía sau nàng, sự phồn hoa náo nhiệt kia lại sáng lên như ngọc.
Uyển nhi, dù ta phá vỡ cả tinh không, cũng phải tìm ra được hình bóng của nàng...
Uyển nhi, ta sẽ lấy ngọn lửa thiêu đốt cả bầu trời, để cho nàng không còn lý do gì để nhắm mắt nữa.
Uyển nhi, ta sẽ lấy sấm sét giáng xuống cả thế giới, để cho nàng nghe thấy được thanh âm của ta.
Uyển nhi, ta sẽ đi hàng vạn vạn dặm, đi qua tất cả thế giới, để tìm cho bằng được hơi thở của nàng.
Uyển nhi, ta sẽ nhập ma sát đạo, nghịch thiên thí tiên, phá vỡ thiên địa. Bóng lưng cô độc đứng ở trước mặt nàng, để cho nàng phải mở đôi mắt có thể khiến ta bình tĩnh lại.
Uyển nhi, hồn của nàng đang ở đâu!
Trong mắt Vương Lâm chảy xuống hai hàng lệ. Trong Đạo Cổ hoàng thành sáng rực đèn đuốc này, giữa thiên địa này yên lặng đi về phía trước. Bóng lưng hắn cô độc, hiu quạnh, lộ ra một sự bất lực.
Ở sâu trong lòng hắn vĩnh viễn bị sự lạnh lẽo và sinh tồn bao trùm, sẽ không dễ dàng hiển lộ ra. Nhưng lúc này, sau khi nhìn thấy khí chất quen thuộc kia. Vương Lâm cũng không còn có thể che giấu, không thể lừa gạt chính mình nữa. Nước mắt của hắn đã chảy xuống.