Hơn nữa trong bữa dạ yến này, Đạo Cổ hoàng tôn sẽ dẫn cả hoàng hậu được hắn sắc phong tới, đây có thể nói là hoàng hậu bị sắc phong. Lần đầu tiên trường hợp này xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Sau khi nhận lời chúc phúc của mọi người trong bữa dạ yến, hoàng hậu sẽ rời đi. Nhưng Đạo Cổ hoàng tôn sẽ cùng với những người khác dự dạ yến cho tới khi kết thúc rồi sau đó tổ chức đại lễ.
Chỗ tổ chức dạ yến là quảng trường rất rộng lớn ở bên ngoài chính điện trong hoàng cung. Quảng trường này hôm nay dưới ánh hoàng hôn được vô số người hầu trong cung bày rất nhiều ghế bằng gỗ thông, từ xa nhìn lại vô cùng dày đặc, phải nhiều tới mấy ngàn.
Những cái ghế này tạo thành một hình quạt, như hướng về phía chính điện hoàng cung vái một cái.
Trên không trung của hoàng cung này lúc này có mấy trăm cái đài cao lơ lửng. Trên mỗi một đài cao cũng có gần trăm cái ghế dùng để tiếp đón những người tới dự.
Thời gian trôi qua. Cả hoàng cung vang lên những tiếng trống. Những tiếng trống này liên tục, ầm ầm vang lên, chỉ thấy ở trung tâm của hoàng cung không ngờ có một chiếc trống lớn chừng mấy trăm trượng. Chiếc trống này không biết được làm từ loại da thú nào, tản mát ra một khí tức tang thương, còn có một vẻ hung sát tràn ngập.
Ở trên chiếc trống có chín hắc y nhân đang lơ lửng. Chín người này tu vi mỗi người đều không kém, có thể so sánh với Thiên Tôn! Mỗi một lần tiếng trống vang lên đều là do chín người này đồng thời ra tay, ở trên không trung sức mạnh của chín người ngưng tụ ra một bàn tay hư ảo rất lớn đánh lên mặt trống phát ra.
Tiếng trống vang vọng, sau khi khuếch tán ra toàn bộ hoàng cung cũng không tản đi, mà giống như là sóng gợn, cuối cùng bao phủ toàn bộ Thiên Không Thành, bao phủ gần một ngàn cái đài cao lớn ở bên ngoài thành kia.
Khiến cho tất cả tộc nhân Cổ Tộc ở nơi đây đều nghe thấy.
Những tiếng ầm ầm mỗi một khắc lại vang lên một lần, hóa thành vô số hồi âm, sau khi duy trì hồi lâu đến khi sắp sửa tắt hẳn thì một khắc lại trôi qua, tiếng trống mới lại một lần nữa vang lên trong không trung.
Khi tiếng trống thứ ba vang lên, trong hoàng cung có rất nhiều người lục tục đi ra chi chít dường như nhìn không ra số lượng. Nhưng những người này cũng không ai không phải là những cao thủ, tuy không phải là những tộc nhân có thể so với Thiên Tôn, nhưng không hề kém những tu sĩ bước thứ ba.
Trong tiếng trống này, những người này đều tự chọn ghế ngồi xuống, sau đó mỉm cười nói chuyện với nhau. Trong khoảng thời gian ngắn, cả quảng trường nổi lên tiếng rì rầm, lộ ra một vẻ vô cùng náo nhiệt.
Trên không trung, khi tiếng trống thứ năm vang lên, từng đạo cầu vồng gào thét bay tới. Tộc nhân trong những đạo cầu vồng này là Đạo Cổ nhất mạch, còn có người của hai mạch kia. Sau khi bọn họ tới, có người chọn những chiếc ghế ở trên quảng trường, còn lại thì ngồi ở trên những chiếc ghế trên mấy trăm đài cao lơ lửng giữa không trung.