Khúc thứ hai là Thiên Đạo Lôi Âm!
Khúc thứ ba kia là Phàm Trần Vân Địch!
Trong Phàm Trần Vân Địch này, từ trên không trung màu hoàng kim chậm rãi xuất hiện những đám mây màu trắng từ từ trôi đi, truyền vào trong tâm thần, có thể khiến cho người ta trầm tĩnh lại, như thể muốn thiếp đi.
Ngay khi Vương Lâm bước lên bậc thứ hai trăm bốn mươi, trong thiên địa vang lên tiếng sáo. Tiếng sáo này rất tuyệt diệu, không giống như là sinh linh có thể thổi ra mà là do những đám mây ở trong gió, bị gió thổi xuyên qua, trên những đám mây xuất hiện vô số những lỗ nhỏ phát
Nó dung hợp với Phong Khúc kia, tạo nên một khúc nhạc cực kỳ tuyệt vời giữa thiên địa. Còn có tiếng sấm kia giống như là tiếng trống, dung hợp với nhau một cách hoàn mỹ.
Thanh âm này khiến cho người ta si mê. Huyền La đắm chìm trong khúc nhạc của gió này, yên lặng nhắm hai mắt lại.
Trên bốn cây cột lớn xung quanh ngọn tháp kia, bốn người mặc áo xám cũng yên lặng lắng nghe khúc nhạc, thần sắc lộ ra vẻ phiền muộn và hồi ức. Còn thân ảnh trong đám sương mù trên đỉnh tháp khi nghe thấy khúc nhạc này liền truyền ra một tiếng thở dài.
Vương Lâm đứng trên bậc thứ hai trăm bốn mươi vẫn không nhúc nhích, hắn đang nghe khúc nhạc do gió, mây và sấm tạo nên này. Khúc nhạc này truyền vào trong lòng hắn khiến cho Nguyên Thần, linh hồn hắn như được sưởi ấm, dần dần được chữa trị. Tất cả thương thế ở trong ngoài thân thể khi hắn bước lên trong khúc nhạc này cũng khôi phục lại như thường giống như kỳ tích.
Sức mạnh Tiên Cổ sau khi được dung hợp trong cơ thể hắn lại nhiều thêm một chút, nhưng vẫn chưa vận chuyển chút nào, vẫn yên lặng ở đó.
Hồi lâu sau, trong mắt Vương Lâm lóe lên hào quang. Dưới khúc nhạc này, hắn chậm rãi giơ chân lên, hướng về phía trước bước xuống một bước. Thần sắc Vương Lâm không hề dữ tợn nữa, mà hoàn toàn bình tĩnh.
Hai mắt hắn không hề có tơ máu, mà trong sự tỉnh táo, bước tới từng bước một.
Kim Thiên là ánh sáng, Hắc Địa là đường. Lôi Âm là trống, Phong Khúc là giai điệu, còn có Vân Địch phụ họa vờn quanh Vương Lâm, khiến cho bước chân của hắn vững vàng ung dung trên những bậc thang này đi tới bậc thứ hai trăm năm mươi.
Ngay khi chân hắn hạ xuống, giữa Kim Thiên Hắc Địa kia, trong khúc nhạc phong lôi vân, lập tức có thêm một âm thanh. Âm thanh này chính là tiếng mưa rơi rào rào. Dường như nước mưa từ chín tầng mây rơi lên mặt đất.
Tiếng mưa rơi rào rào vang vọng trong thiên địa, hòa quyện với Vân Địch, khiến cho khúc nhạc này lại càng thêm tuyệt vời, mơ hồ giống như là vạn vật đang hồi sinh, bộc phát ra sức sống mãnh liệt.
Huyền La ở phía sau mở hai mắt. Hắn nhìn Vương Lâm, hít một hơi thật sâu. Với tu vi của hắn, với thân phận của hắn không nên có sự biến hóa thần sắc quá khiếp sợ như vậy, nhưng hiện giờ cũng vì Vương Lâm đã dẫn động ra bốn trong Cửu Khúc, nên tâm thần đã lập tức nổi lên sóng lớn.