Đây là biểu hiện của hoàng quyền, nếu như không tuân theo, thì đó là bất kính với hoàng quyền!
Ở Cổ Tộc, gần như có rất ít đại tội nghiêm trọng hơn việc bất kính với hoàng quyền!
Ngay cả như Huyền La, trước những lời này cũng không khỏi dừng lại. Hắn tuy là Đại Thiên Tôn, nhưng dù sao hắn cũng là người của Đạo Cổ, trước kia khi hắn còn chưa trở thành Đại Thiên Tôn, ở trước mặt Đạo Cổ hoàng tôn đời trước cũng phải quỳ lạy hành lễ.
Đạo Cổ hoàng tôn mỉm cười, nhìn Vương Lâm, nhưng trong lòng lại cười rộ lên. Hôm nay hắn tới đây là để xác định người gây nên biến hóa kịch liệt làm nổi lên khói xanh trên hương lô có phải là Phỉ Uyên trong lòng hắn hay không.
Nếu không phải thì thôi, hắn sẽ rời khỏi.
Nhưng nếu là đúng, thì hắn sẽ phải nhìn người này một lần, để xem rốt cuộc hắn bất phàm ở chỗ nào!
Dựa vào cái gì mà có thể trở thành đệ tử của Huyền La, ngay cả ta năm đó cũng bị hắn cự tuyệt! Dựa vào cái gì mà có thể có được máu tươi của Cổ Tổ. Ngươi không ngờ ngươi có được những mười giọt! Nhất là giọt máu tươi cuối cùng kia không ngờ lại là một giọt Hồn Huyết!
Việc này Huyền La kia không cho truyền ra, không phải Đạo Cổ nhất mạch ta không biết. Thậm chí Huyền La kia vì việc này mà không tiếc dựa vào thân phận gì đó mà nói ra những lời như vậy!
Đại Thiên Tôn không có quyền quyết định sinh tử của ta, năm đó hắn nói như vậy hiển nhiên là đã phát hiện được thân phận đồ đệ này của hắn, có thể khiến cho Cổ Đạo Đại Thiên Tôn chấp nhận!
Nhưng hắn nhất định không phải là hậu nhân của Cổ Tổ, ta không tin Cổ Đạo Đại Thiên Tôn sẽ chấp nhận người này!
Trên mặt Đạo Cổ hoàng tôn thủy chung vẫn mang theo vẻ mỉm cười, nhưng trong lòng hắn lại ẩn chứa một sự ghen ghét đã ấp ủ từ trăm năm trước!
Sự ghen ghét này từ khi Vương Lâm có được Hồn Huyết đã bắt đầu tồn tại, cho đến hôm nay sau khi tận mắt nhìn thấy Vương Lâm mới phát hiện ra đối phương lại là Bạch Phát Dược Thiên Tôn thanh danh hiển hách ở Tiên Tộc kia, là đệ nhất nhân dưới Đại Thiên Tôn. Trong lòng chấn động, nhưng bị hắn thủy chung áp chế.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, sau khi ánh mắt đảo qua Đạo Cổ hoàng tôn, liền nhìn về phía trước, ngay khi nhìn vào lão già vừa mới nói lời khiển trách, đột nhiên bộc phát ra tinh quang.
- Ngươi nói cái gì? Quỳ bái một lần sao?
Vương Lâm tùy ý mở miệng.
Lão già kia có tu vi có thể so với Dược Thiên Tôn của Tiên Tộc, nhưng lúc này, khi bị ánh mắt của Vương Lâm đảo qua. Cũng lập tức sắc mặt đại biến.
Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, Cổ Tộc lực ở trong cơ thể ầm ầm chấn động. Hắn cảm thấy ánh mắt Vương Lâm dường như ẩn chứa một uy áp, uy áp này khiến cho Cổ Tộc lực của hắn không thể chịu đựng được.
Hơn nữa. Dưới ánh mắt của Vương Lâm, hắn có một cảm giác huyết mạch trong cơ thể run lên, giống như ở trên người đối phương tồn tại một huyết mạch cao quý không thể nào tưởng tượng được. Huyết mạch lực này khiến cho thân thể lão già chấn động.