Trong Đạo Cổ hoàng thành, nam tử mặc hoàng bào đang đứng trên lầu các, hai tay chấp sau lưng nắm chặt, sắc mặt âm trầm, nhìn về phía khói xanh đã tán đi xa xa xa chân trời, trầm mặc hồi lâu.
Lão già phía sau hắn cũng không dám thở mạnh, dù trong lòng đang hoảng sợ nhưng lại cố gắng đè nén, không dám biểu lộ ra chút nào.
- Ta cảm nhận được khí tức của Hồn Huyết...
Ánh mắt nam tử mặc hoàng bào lộ sát khí. Trong lòng hắn có một suy đoán. Một suy đoán này là cây đinh trong lòng hắn mấy trăm năm qua!
- Phải nhanh chóng dung hợp linh hồn đám phi tử vừa tuyển tới này đi!
Một hồi lâu sau, nam tử mặc hoàng bào chậm rãi nói.
- Tuân chỉ.
Lão già kia vội vàng quỳ xuống đất. Y phục sau lưng hắn lúc này đã ướt nhẹp mồ hôi. Đối với mới Đạo Cổ Hoàng hỉ nộ vô thường này, hắn đã thấy rất nhiều người không biết tại sao mình bị xử tử.
Nam tử mặc hoàng bào vung tay áo, thân ảnh hoàn toàn biến mất.
Ở phía nam của Thiên Không Thành, phía trước Đạo Cổ Điện, Vương Lâm trong ánh mắt hoảng sợ của tộc nhân Đạo Cổ bốn phía, cất bước đi về phía Đạo Cổ Điện. Nhưng thân ảnh hắn không tiến vào điện này mà biến mất phía trước điện.
Lúc hắn xuất hiện đã ở một nơi phía sau, trong một địa phương như thế ngoại đào viên, ở bên cạnh hắn là một dòng suối nhỏ trong suốt, nước suối róc rách, len qua nhưng tảng đá chảy xuôi dòng, ở trong dòng nước còn có vài con cá đang tung tăng bơi lội.
Bên cạnh dòng suối nhỏ có một căn nhà tranh, phía trước nhà có một bàn đá. Một người thanh niên mặc thanh y đang ngồi trên một cái ghế ở đó. Hắn nhìn như còn trẻ tuổi nhưng trên cơ thể lại lộ ra vẻ tang thương, giống như đã trải qua vô số năm tháng vậy.
Hắn nhìn Vương Lâm, khuôn mặt hiện lên nụ cười.
Trên bàn đá có một chiếc bếp đun trà, bên trên đang đặt nước nóng. Trong nháy mắt khi Vương Lâm xuất hiện, nước liền sôi trào, bọt nước tỏa ra nhiệt khí.
- Tới đây, vi sư đang đun cho người một bình nước để cùng uống trà thơm nhất phẩm.
Vương Lâm cũng mỉm cười đi về phía trước, rót cho đối phương và mình mỗi người nửa chén, trước tiên cầm chén đưa hai tay cho nam tử mặc thanh y.
Nam tử này mỉm cười tiếp nhận, hiền lành nhìn Vương Lâm.
Vương Lâm ngồi xuống một bên, cầm lấy chén tràn của mình, đưa lên miệng nhấp một ngụm, nhắm hai mắt lại, cảm nhận trong miệng đầy hương thơm, dung nhập vào trong cơ thể hóa thành một luồng nhiệt khí tản ra, khiến cả thân thể đều ấm áp.
- Thế nào?
Nam tử mặc thanh y mỉm cười nói.
- Ấm áp như gia đình vậy,
Vương Lâm mở hai mắt, cười nói.
Nam tử mặc thanh y nghe vậy lập tức cười ha hả, có vẻ rất vui vẻ.
Hắn ở nơi này đợi đệ tử trở về, tự mình đun nước nóng pha trà, vốn cũng muốn nói cho Vương Lâm biết nơi này từ nay về sau là nhà của hắn!