Nước biển từ từ không còn lạnh như băng nữa mà trở thành sương, chậm rãi trở quay cuồng. Biển khơi cuồn cuộn bốc lên giống như muốn phá tan bầu trời mà đi.
Giống như ở dưới đáy biển này có một con hải thú cường đại dẫn động cả đại hải xanh thẳm thay thế bầu trời!
Hải Long vạn trượng lúc này đang gào thét uốn lượn ở ngoài khơi, thân thể cực kỳ linh hoạt, tốc độ dường như còn nhanh hơn phi hành. Trên đỉnh đầu Hải Long nọ có một người thân mặc bạch y.
Vương Lâm không thi triển súc địa thành thốn, dùng tốc độ nhanh nhất đi tới ba mươi sáu quận của Cổ Tộc mà tùy ý ngồi trên Hải Long. Hắn vừa ngồi khoanh chân vừa vận chuyển tu vi trong cơ thể mà điều tức.
Lúc này đi tới Cổ Tộc hẳn cũng không có nguy cơ sinh tử. Dù sao thì cũng có Huyền La sư tôn nơi đó...
Một lúc lâu sau, Vương Lâm mở hai mắt, ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm, ngàn dặm không mây, ánh nắng tươi sáng phủ xuống trên người vô cùng ấm áp.
Ở Cổ Tộc ta muốn yên tĩnh, yên lặng tu hành, hoàn thành hứa hẹn với sư tôn, bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch, bảo vệ sư tôn chuyển thế. Dù sao thì ta cũng là người của Cổ Tộc...
Thần sắc Vương Lâm hơi buồn bã, than khẽ một tiếng.
Đáng tiếc là ở Tiên Tộc ta lại không tìm được Thanh Thủy, không tìm được Tư Đồ... Cũng không tìm được Lý Thiên Mai. Đây là tiếc nuối của ta.
Thôi, chờ tới lúc ta trở lại Tiên Tộc, có lẽ có thể tìm được.
Vương Lâm thầm than. Trước khi rời đi, hắn triển khai thần thức tìm kiếm nhưng cuối cùng lại không tìm được mấy người này.
Ta không đi tới Thủy Cổ nhất mạch và Cực Cổ nhất mạch mà sẽ đi tới hoàng thành của Đạo Cổ. Chỉ là không biết hoàng thành của Đạo Cổ so với hoàng thành của Tiên Tộc thì thế nào?
Vương Lâm trầm mặc nhìn về phía xa xa.
Tu vi của ta còn chưa đủ, muốn ở Cổ Tộc bế quan tu hành, tranh thủ sớm trở thành Đại Thiên Tôn, tới lúc đó hoàn thành ước định với sư tôn xong, ta muốn đi tìm Uyển nhi...
Nhớ tới Lý Mộ Uyển, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ đau thương.
Uyển nhi... Một tia hồn phách của nàng rốt cục đang ở nơi nào... Chỉ có khi hồn phách của nàng đầy đủ thì ta mới có thể nghĩ biện pháp khiến nàng thức tỉnh...
Vương Lâm than khẽ, tay phải giơ lên chụp vào hư không trước người một cái. Lập tức liền có một cái khe bị xé ra. Bên trong đó là Không Gian Trữ Vật của Vương Lâm.
Năm đó hắn không thể mở Không Gian Trữ Vật ra mà không tổn hại nhưng hôm nay lại mở ra dễ dàng.
Hắn đã có thể hoàn toàn triệt tiêu lực lượng xé rách giữa động phủ giới và Tiên Cương đại lục, khiến Không Gian Trữ Vật hoàn toàn không bị tồn hại. Huyết quang lóe lên, Huyết Kiếm làm rạng danh Vương Lâm ở động phủ giới nhoáng lên, lơ lửng trước người hắn, tràn ập một luồng sát khí lạnh như băng dưới ánh mặt trời.
Vật này thuộc về bộ tộc Đạo Cổ....
Vương Lâm cầm Huyết Kiếm nhẹ nhàng vuốt ve. Sát khí kia ở trong tay Vương Lâm giống như vui sướng, vờn quanh kẽ ngón tay hắn.