Vùng biển này là vùng biển lớn nhất trên Tiên Cương, quanh năm sóng gió dữ dội, sương mù che phủ bầu trời, phàm nhân không thể vượt qua. Ngay cả tu sĩ nếu không phải là hạng người có tu vi cực cao thì hoàn toàn không thể vượt qua vùng biển rộng lớn này.
Vùng biển này đã trở thành một vách ngăn thiên nhiên khiến cho Tiên Cổ rất khó qua lại lẫn nhau.
Tiếp giáp với vùng biển này là Bắc Châu của Tiên Tộc. Ở bên trong vùng đất quanh năm đóng băng này có một châu tận cùng phía bắc của Bắc Châu, tên là Hàn Châu. Châu này không lớn, gần như toàn bộ đều tràn ngập là tuyết.
Tu sĩ sinh sống trên châu này phần lớn đều đã quen với thời tiết và khí hậu như vậy. Những công pháp mà họ tu luyện cũng đều là loại băng hàn. Nơi này phàm nhân rất thưa thớt, càng về phía bắc lại càng ít người hơn.
Ở phía bắc của châu này là một vùng biển rộng mênh mông, nếu từ bên trên nhìn xuống Hàn Châu này thì có thể nhìn thấy rõ ràng cả Hàn Châu này giống như là một khối băng rất lớn, lơ lửng ở bên bờ biển kia, bị nước biển hàng ngày xâm lấn, nhưng thủy chung cũng không thể hòa tan được.
Thậm chí trong vùng biển nơi tiếp giáp với châu này cũng có thể nhìn thấy rõ ràng một vài tầng băng ngưng tụ, ở trong nước biển trôi lơ lửng ra xa.
Ở bốn phía chỗ tiếp giáp này, ở trong phạm vi trăm vạn dặm không có một sinh linh nào, ngay cả tu sĩ cũng rất hãn hữu đi tới nơi này. Bởi vì hàn khí nơi đây thật sự rất mãnh liệt, tu sĩ cũng chỉ có thân thể máu thịt, ở nơi này máu ở trong cơ thể cũng đều phải hóa thành nước đá, không thể sống quá lâu.
Gió tuyết nức nở, gào thét tràn ngập trong thiên địa, khiến cho những bông tuyết như đám lông ngồng kia sau khi bị cuốn bay cao lên, lại chậm rãi theo gió tản đi. rơi trên mặt đất.
Dưới bầu trời đầy gió tuyết, trên vùng đất rộng mênh mông này, dần dần có ba bóng người ở trên mặt đất tuyết đằng xa từng bước đi tới.
Trong ba người này, một người toàn thân mặc áo tơi, tóc trên đầu bạc trắng, giữa những sợi tóc còn xen kẽ một vài bông tuyết, trên áo tơi cũng bị một lớp tuyết dày bao phủ. Theo bước đi của hắn, tuyết tróc ra rơi xuống, nhưng lại có tuyết mới phủ lên.
Hai người ở phía sau, một người thoạt nhìn như một lão già, nhưng nhìn kỹ có vẻ như là một nam tử trung niên. Nam tử này trên đầu đầy tuyết trắng xóa, thân thể rét run lên, hai tay đặt ở hai bên mép, không ngừng thở ra khí trắng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía người ở bên cạnh, ánh mắt tràn ngập sự ghen ghét.
Ở trên vai nam tử này còn có một con rắn nhỏ, nhưng hình dạng của con rắn này lại giống như rồng, lúc này lười biếng nằm ở đó, mỗi khi phát hiện ra nam tử kia sắp đông cứng lại liền thở ra một hơi, khiến cho nam tử này có thể kiên trì gắng gượng.