Vương Lâm quay đầu lại, nhìn gió tuyết, đi về phía Tổ Thành.
Trong tay hắn có một ngọc giản. Ngọc giản này là một trong những thứ hắn cầm tới trong chuyến đi tới Tổ Thành này, là ước định giữa hắn với Song Tử Đại Thiên Tôn cùng Cô Nhai Thiên Tôn.
Lúc Vương Lâm muốn thì Song Tử Đại Thiên Tôn sẽ tự mình xuất hiện. Đây chính là lời hứa của Cô Nhai Thiên Tôn và Song Tử Đại Thiên Tôn với hắn!
Cũng bởi có ngọc giản này nên Vương Lâm dù biết chuyến đi tới hoàng thành này có Tiên Hoàng là địch nhưng vẫn dám tới!
Ở dưới cửa đông thành, gió tuyết bị tường thành ngăn lại, đã nhỏ đi không ít. Đứng dưới bóng của cửa thành này, Vương Lâm cúi đầu nhìn thoáng qua ngọc giãn trong tay, bóp vỡ nó!
Trong nháy mắt khi ngọc giản bị bóp nát, ánh sáng màu tím đỏ lóe lên, hóa thành một trận pháp kỳ dị trước mặt Vương Lâm. Trận pháp này lộ vẻ tang thương, bên trong cũng cực kỳ phức tạp, mơ hồ nhìn giống như được dùng để truyền tống!
Ánh sáng này lóe lên, ở bên trong có thân ảnh của hai cô bé biến ảo ra. Hai cô bé này hai mắt lim dim, giống như đang ngủ mà bị gọi tới, một cô bé trong đó còn đang ôm một con búp bê trong lòng.
- Buồn ngủ thế. Hả, đây là nơi nào?
- Tiểu Vương Lâm! Là ngươi à?
Hai cô bé này sau khi nhìn bốn phía một chút, ánh mắt liền rơi lên người Vương Lâm, lập tức lộ vẻ mừng rỡ.
- Vương Lâm bái kiến Song Tử Đại Thiên Tôn!
Vương Lâm ôm quyền vái một cái.
- Không cần vái, không cần vái. Ngươi sau khi rời đi chúng ta đều nhớ ngươi đó. Không ngờ nhanh vậy đã được gặp rồi. Đúng rồi, Tiểu Bưu Tử đâu rồi? Mau gọi hắn tới đây nào.
- Đúng vậy, ta cũng nhớ Tiểu Bưu Tử lắm.
Vẻ mặt hai cô bé hưng phấn.
- Nơi này là Tổ Thành của Tiên Tộc, Song Tử Đại Thiên Tôn có từng nhớ năm đó đã ước định gì với ta không?
Vương Lâm bình tĩnh nói.
- Ước định? Hả, nhớ ra rồi. Người nói là về sau muốn chúng ta giúp một lần, là lúc này sao?
- Người nào chọc giận ngươi rồi? Hừ hừ, có gan trêu chọc vào Tiểu Vương Lâm nhà ta, việc này chúng ta nhất định làm chủ cho ngươi!
Hai cô bé lập tức phấn chấn tinh thần, giống như vô cùng hứng thú với chuyện đánh nhau vậy.
- Còn phiền Song Tử Đại Thiên Tôn giúp Vương Lâm vây khốn Tiên Hoàng một ngày. Tại hạ muốn xuống Địa Cung một chuyển!
Vương Lâm nhìn hai cô bé trước mặt, nhẹ giọng nói.
- Tiên Hoàng? Không thành vấn đề!
Hai cô bé nhìn nhau, trong ánh mắt hồn nhiên hiện lên một tia ngưng trọng. Nhưng hai người không hỏi thêm gì mà thu hồi ánh mắt nhìn nhau, thân thể nhoáng một cái liền hóa thành hai đạo cầu vồng bay thẳng về phía hoàng cung xa xa.
Trong chốc lại mặt đất mơ hồ truyền ra chấn động, hoàng cung tại trung tâm của Tổ Thành có tiếng ầm vang lan ra xa.