Chín mũi tên tản ra, hóa thành vô số mũi tên, ngưng tụ lại thành một bàn tay có thể miễn cưỡng so với một kích toàn lực của Thiên Tôn xông qua được tầng thứ bảy của Thiên Tôn Niết....chín người này hẳn có lực lượng của Thiên Tôn đã xông qua tầng thứ tư.
- Không hổ là Lý Phủ, lực lượng rất sâu!
Vương Lâm đi về phía trước, chậm rãi nói.
- Còn có ba người các ngươi, một người là Dược Thiên Tôn tầng mười, hai người Thiên Tôn tầng thứ bảy, đồng loạt đánh ra có thể đạt tới tầng thứ mười đỉnh phong. Nhưng cả đường Vương mỗ chưa giết người, ba người các ngươi mà dám bắn tên thì ta sẽ không lưu tình nữa!
Vương Lâm đối mặt với mấy trăm người trong Lý Phủ, ánh mắt đảo qua liền hơi dừng lại ở ba vị trí.
Lời nói của hắn truyền ra, chỉ thấy ở ba vị trí kia lập tức huyễn hóa ra ba lão già, trong đó có một người đạt được danh hiệu Dược Thiên Tôn mà Vương Lâm vừa nhắc tới!
Người này tóc nửa trắng nửa đen, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ và do dự. giống như đã có phán đoán về thân phận của Vương Lâm nhưng không dám xác định.
Ta không muốn là địch với người Lý Phủ. Dù sao thì di vật của Lý Quảng đối với ta cũng đã có không ít trợ giúp.
Những lời này của Vương Lâm là hoàn toàn đúng. Nếu như không có cây cung của Lý Quảng thì trong động phủ giới Vương Lâm đã không tránh được rất nhiều nguy cơ.
- Ngươi vẫn không hiện thân, còn không ra đây gặp mặt!
Vương Lâm ngẩng phắt đầu. Người ngoài không nhìn thấy hắn, chỉ còn thấy kim quang ngập trời tuôn ra từ mắt hắn!
Trong kim quang này ẩn chứa uy áp kinh người. Uy áp nọ bất ngờ còn mạnh hơn cả tiên uy tại Đông Thành, khiến tất cả những người chứng kiến dù là Dược Thiên Tôn hay tộc nhân tầm thường tâm thần đều chấn động.
Lực lượng uy áp này sau khi tới cực hạn liền hóa thành lực trấn áp. Giờ phút này kim quang trong hai mắt Vương Lâm chính là lực lượng, là oai nghiêm của Tiên Cực Kiếm, trấn áp thiên địa vạn vật!
Tiếng ầm vang truyền ra. Trong nháy mắt khi ánh mắt màu vàng kim mang theo lực trấn áp của Vương Lâm tỏa ra, chỉ thấy cung trong tay tộc nhân Lý Phủ lập tức tan nát, hóa thành vô số mảnh nhỏ bị cuốn đi.
Thậm chí cung trong tay chín tu sĩ Thiên Tôn cũng run rẩy, vỡ ra thành nhiều mảnh, giống như ánh mắt của Vương Lâm khiến chúng không thể thừa nhận.
Còn có ba lão già cực mạnh kia trừ lão già có tu vi Dược Thiên Tôn ra, cây cung trong tay hai người còn lại lập tức xuất hiện vô số vết nứt, cũng bị bẻ gẫy!
Chỉ có tu sĩ Dược Thiên Tôn thì cung không gẫy nhưng dây cung cũng đứt đoạn, hóa thành một đám tro bụi.
Nếu chỉ vậy thì cũng không đáng nói, cũng trong tiếng quát khẽ của Vương Lâm kèm theo ánh mắt trấn áp, tất cả người của Lý Phủ phía trước hắn đều không dám nhìn lên, theo tiềm thức tản ra, lộ ra một thạch thất yên lặng trong gió tuyết phía sau họ.
Cho tới giờ phút này, bốn phía bỗng nhiên yên tĩnh, không có tiếng kinh hô. Nhưng tu sĩ nơi này bị gầy cung đều hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm tràn ngập sợ hãi vô tận.