Trên con đường của Đông Thành có một con Hải Long thân thể thu nhỏ lại còn mười trượng đang gầm nhẹ, bay thẳng về phía xa. Nó không dám bay quá cao vì ở nơi này có một luồng uy áp khiến nó kinh sợ, giống như bay lên quá cao thì sẽ gặp phải công kích trí mạng vậy.
Vừa bay đi, toàn thân nó hiện ra rất nhiều vết thương, nhất là ở bụng nó còn có một mũi tên màu đen đâm vào một nửa, tỏa ra lực lượng phá hủy sinh cơ, khiến toàn thân Hải Long tràn ngập hắc khí.
Trên lưng là Lưu Kim Bưu vẻ mặt tức giận. Lúc này thần sắc Lưu Kim Bưu cực kỳ chật vật. Một tiễn đột ngột vừa rồi nếu không phải Hải Long thay hắn chống đỡ thì chỉ sợ rằng hắn đã chết lâu rồi.
Mũi tên kia phá hủy tất cả thần thông của Hải Long, trực tiếp đâm vào bụng nó. Mũi tên này quá mạnh mẽ! Rốt cục là người nào muốn giết ta. Ta chỉ lừa gạt có bảy người mà thôi, thế đã làm sao!
Lưu Kim Bưu tức giận nhưng không sợ hãi.
Bà nội nó, dám trêu vào lão tử. Chủ nhân của lão tử sẽ không bỏ qua cho người đâu!
Hắn quay đầu lại rống to một tiếng.
Phía sau Hải Long có một thân ảnh màu đen. giống như dung hợp vào trong đêm tối. Nhanh chóng truy kích. Thân ảnh này không rõ làm nam hay nữ, thậm chí không rõ già trẻ, nhưng tốc độ lại quá nhanh, còn nhanh hơn Hải Long một chút, giờ phút này đuồi theo trong tay rõ ràng có một cây cung, tay phải giơ lên bỗng nhiên bắn ra một tiễn.
Mũi tên này bắn ra liền khiến cho tiên khí bốn phía ngưng tụ lại, dung nhập vào trong mũi tên này, gào thét lao tới.
Lưu Kim Bưu và Hải Long bỏ chạy cho tới giờ mới chỉ qua thời gian mười nhịp thở. Người truy kích kia đã bắn ra mũi tên thứ hai!
Trong mũi tên này ẩn chứa một luồng sát khí lạnh lùng, giống như muốn giết chết Lưu Kim Bưu ở phía trên Hải Long vậy.
Thấy mũi tên ập tới, Lưu Kim Bưu phát ra một tiếng gầm nhẹ, hai tay bắm quyết đang muốn chống cự thì bỗng nhiên Hải Long gầm lên, toàn thân lập tức tràn ngập tầng tầng sóng gợn.
Thân ảnh đang truy kích kia lộ ra một nụ cười nhạo. Mũi tên của hắn khi bắn ra thì tu sĩ cùng giai rất ít người có thể chống cự được. Mũi tên này nhất định có thể đồng thời bắn chết Hải Long, lại làm trọng thương tu sĩ nho nhỏ trên lưng nó. Bắt được đối phương đem về coi như hắn đã lập đại công!
Nhưng đúng lúc này, nụ cười nhạo của người này tiêu tán, đôi tay sững lại, hai con ngươi trong mắt co rút lại, lộ vẻ hoảng sợ.
Chỉ thấy trước người Hải Long và Lưu Kim Bưu đột nhiên khi mũi tên ập tới liền có một thân ảnh đội mũ trùm, mặc áo tơi xuất hiện. Thân ảnh này xuất hiện cực kỳ đột ngột, giống như do thiên địa sinh ra vậy.
Hắn sau khi xuất hiện không hề xuất thủ, chẳng qua chỉ ngẩng đầu một cái, trong mắt lóe lên kim quang. Mũi tên gào thét tới trước mặt hắn lập tức tan nát.