- Ta vốn vẫn luôn nghi hoặc. Cho tới khi ở bên trong tổ miếu của Thủy cổ. lần thứ hai nhìn thấy thân ảnh ôm thi thể trên ngọn núi có tuyết bảy màu tung bay. trong nội tâm của ta vừa có cảm giác bất ổn, vừa đồng thời xuất hiện một y niệm điên cuồng!
Vương Lâm không nhìn Thiên Vận Tử mà nhìn về phía sau. chậm rãi nói.
- Ta sợ rằng Cảnh tượng đó là sự thật, sợ rằng sẽ thất bại trong việc làm Uyển Nhi sống lại. Ta sợ rằng tất cả thật sự là một cuộc đời của ta. quen biết Uyển Nhi. nhưng dùng toàn lực cũng không thể làm nàng sống lại. cho nên mới phải khiến mình chìm đắm trong mộng đạo, muốn theo đuổi luân hồi, khiến giấc mộng thành sự thật!
Chẳng qua thật sự là kiếp trước của ta sao. Ta không cho rằng như vậy! Ta sợ rằng tất cả sẽ là sự thật, cho nên ta muốn đi nghiệm chứng, muốn thay đổi!
Hai mắt Vương Lâm lóe sáng, lộ ánh sáng ngòi ngòi.
- Năm đó trong Thiên Nghịch Châu ta đã từng nghe thấy một giọng nói. Giọng nói này không ngừng nói cho ta biết là thiếu một. Thiếu một.
Ta vẫn luôn không hiểu rốt cục là thiếu thứ gì.
Ở bên trong động phủ giới ta từng nhìn thấy một cảnh tượng hư ảo. thấy tiên đế Bạch Phàm chỉ lên trời mà điên cuồng. Sau đó ta biết là hắn chính xác khi biết thế giới mình sống là một tòa động phủ nên không thể tiếp nhận được, trở nên phát điên.
Giống như Tán Linh thượng nhân, chẳng qua hắn không có đũng khí và nghị lực như Tán Linh thượng nhân.
Cảnh tượng này khi ta phát hiện ra cũng khiến ta rất sợ hãi.
Còn ở bên trong động phủ giới, khi ta đánh sâu vào bước thứ ba. xuất hiện hiện vạn cổ không môn. Âm thanh phía sau cửa phát ra. Âm thanh này sau khi ta cảm nhận được rất giống như âm thanh "thiếu một" trong Thiên Nghịch Châu.
Cho tới khi ta triển khai ý niệm điên cuồng kia trong đầu. cho tới khi ta nhìn thấy được đầu lâu của Cát Cùng trong động phủ giới, trên đâu lâu đó còn lưu lại một đạo thần niệm.
Vương Lâm vừa nói vừa giơ tay phải lên chụp vào hư không một cái. Lập tức trên tay hắn xuất hiện đâu lâu của Cát Cùng.