Đêm khuya, trong quân doanh lập lòe ánh đuốc u ám. thinh thoảng quán tuần tra đi qua khiến quán doanh thoạt nhìn giống như vừa có cảm giác nghiêm ngặt lại vừa trật tự.
Bên ngoài quân doanh, giờ phút này cũng không có tiếng hát vang mà vô cùng yên tĩnh.
Rất nhiều doanh trướng đã tắt đèn. chỉ còn duy nhất lại mấy cái. dưới ánh đèn có thể thấy bóng người đang đi lại. Nhất là ở soái doanh lại càng sáng ngời, bốn phía có quân sĩ bảo vệ.
Trong soái trướng có một lão tướng đang đứng cạnh bản đồ cau mày. ngưng thần nhìn lại. Trong trướng chỉ còn mình hắn. bốn phía rất an tĩnh, chỉ có tiếng nến tí tách thỉnh thoảng vang lên.
- Nam Vương. Hừ. người như vậy mà cũng xứng xưng là Nam Vương!
Lão tướng nhìn lên bản đồ. cất giọng giọng cười lạnh, chính hắn cũng không biết vì sao đổi ý cách xưng hổ Nam Vương nay lại có một cảm giác kỳ dị.
Giống như là tất cả mọi người hôm nay đều không xứng xưng là Nam Vương vậy!
- Hả? Thế người thế nào mới xứng xưng là Nam Vương?
Một giọng nói mang theo ý cười từ phía sau lão tướng vang lên.
Thân thể lão tướng nọ sững lại. nhưng trong nháy mắt liền khôi phục bình thường, xoay người nhìn lại phía sau. thấy một người thanh niên mặc bạch ý. mái tóc bạc trắng đang đứng không xa. mỉm cười nhìn mình.
- Khi lão phu chưa được phong vương thì danh hiệu Nam Vương này chẳng có ai xứng dáng.
Thần sắc lão tướng này không mang chút bối rối ngược lại rất bình tĩnh ngồi ở đó.
- Ngồi đi.
Lão tướng chỉ một ngón tay nói.
Vương Lâm nhìn đối phương, trong mắt lộ ý than thở. Còn chưa mở ký ức. đối mặt với một người xa lạ đột nhiên xuất hiện trong soái trướng mà có thể trấn định như vậy là cực khó.
Nhất là vẻ trấn định này lại không phải ra vẻ mà là bình tĩnh thực sự.
Vương Lâm mỉm cười, ngồi đổi điện lão tướng.
- Có rượu không?
Vương Lâm cười nói.
- Trong quán sao lại có thể không rượu!
Lão tướng cười ha hả, trước mặt Vương Lâm hướng về phía ngoài trướng quát khẽ.
- Người đâu. lấy rượu tới!
Bên ngoài truyền tới tiếng thua cung kính, sau đó có một đại hán mặc quân phục đi vào. sau khi nhìn thấy Vương Lâm thì thần sắc sửng sốt. Mấy thị vệ bên ngoài thần sắc lại càng đại biến.
Bọn họ không hề thấy có người tiến vào nơi này!
- Để rượu xuống rồi đi ra ngoài đi!
Thần sắc lão tướng như thưởng, phất tay nói.
Thị vệ trầm mặc, đặt vài vò rượu xuống bên cạnh lão tướng và Vương Lâm. lui ra phía sau.
- Định lực của tướng quân thật tốt.
Vương Lâm cầm lấy một vò rượu, đưa lên miệng uống một ngụm lớn.
- Các hạ có thể vô thanh vô tức tới nơi này. đám quân binh mặc dù có ra tay thì cũng không có cách nào ngăn cản được ý đồ của ngươi, có tác đụng gì đâu.