Vương Lâm tôn trọng quyết định của người điên. Mỗi người đều có trách nhiệm của mình. Điểm này Vương Lâm biết.
Hắn không có quyền quyết định trách nhiệm của người điên. Là bằng hữu. hắn thức tinh đối phương đã là điều tốt nhất. Còn tiếp theo nên làm thế nào thì không cần Vương Lâm phải nói tới.
Vương Lâm cũng có con đường của hắn. Hắn phải về động phủ giới, trở về Chu Tước Tinh, trở lại nơi hắn lớn lên.
- Có lẽ lần tiếp theo gập người điên phải tới ba trăm năm nữa...
Vương Lâm đi về phía xa xa trong thiên địa. Hắn dù lúc này có tu vi mạnh nhất tiên cương nhưng có một số việc hắn vẫn mê mang như trước. Giống như Thái cổ Thần Cảnh. giống như Thiên Vận Tử. giống như việc làm Uyển Nhi sống lại.
Đi trong bầu trời mở mịt này. trong mắt Vương Lâm cũng hiện lên vẻ mê mang. Hắn không biết những cố nhân mà hắn tìm kiếm này. trong lòng bọn họ có thật sự hy vọng trí nhớ được thức tỉnh hay không, có thật sự hy vọng theo hắn trở lại động phủ giới hay không.
- Có lẽ quên đi quá khứ. luân hồi bắt đầu lại từ đầu trên Tiên Cương đại lục này đối với bọn họ mà nói mới là lựa chọn tốt nhất...
Vương Lâm thì thào, trước mắt hiện lên dáng vẻ của Chu Như. Lựa chọn của Chu Như chính là như vậy.
- Ta không thể lấy ý chí của ta áp đặt cho họ lựa chọn.
Vương Lâm than khẽ. Thân thể hắn đừng lại. nhìn về phía xa xa. Nơi đó là chỗ của Tư Đồ Nam.
Võ Hiên quốc là một quốc gia của phàm nhân, ở phía bắc Trung châu, nằm trong Thiên Lạp châu. Cả Thiên Lạp châu có bốn quốc gia phàm nhân, hàng năm vẫn xảy ra chiến tranh, tuy lẳng chưa có đại chiến nhưng ở khu vực biên cương vẫn thưởng xuyên xảy ra giao chiến trong phạm vi nhỏ.
Chẳng qua bốn đại đế quốc luôn có không chế đối với việc này. khiến giao chiến luôn không mở rộng ra quy mô lớn.
ở nơi biên giới giữa Võ Hiên quốc và Chu Lâm quốc có rất nhiều quân binh đồn trú. Nơi này quân doanh liên miên không dứt. thoạt nhìn vô cùng dày đặc, tràn ngập một luông sát khí của phàm gian.
ở bên ngoài đại môn của quân doanh giờ phút này có một số quán sẽ mặc áo giáp. Đám người này ngẩng đâu ưỡn ngực, đứng thăng thành một hàng. Còn có mấy người rõ là đại tướng và quan văn cùng đứng ở đó. ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, giống như đang chờ đợi gì đó.
Không bao lâu sau. tiếng vó ngựa vang lên từ quan đạo phía trước, sau khi tới gần liền hiện ra là một nhóm tuấn mã màu đen đang lao tới như gió lốc. xuyên qua đám quân sĩ. Ở cách đám đại tướng hơn mười trượng, chiến mã hí vong, vó trước đột nhiên giơ lên. lập tức dừng lại. Từ trên đó có một người nhảy xuống.
Người này cũng mặc áo giáp, sau khi rơi xuống đất hắn liền quỳ xuống, hai tay ôm quyền.