Một bước này hạ xuống, phin nộ trong lòng Vương Lâm như được tiết ra theo chân phải hắn, bỗng nhiên ầm vang thiên địa. Thân ảnh của hẳn trong nháy mắt này giống như đạt tới một cảnh giới không cách nào hình dung nổi. Một bước kia Đạp Thiên mà đi.
Toàn bộ thế giới giống như nằm dưới chân hắn chúng sinh toàn bộ đều ở dưới chân hắn. Quy tắc cũng tốt. pháp tắc cũng tốt. tất cả trong một bước này đều tan thành mây khỏi.
Toàn bộ bầu trời lúc này xuất hiện vô số khe nứt. ầm ầm sụp đổ. vô số mảnh vỡ bị cuốn ngược lại. khiến cho thiên không không còn nữa!
Trời sụp!
Khi Vương Lâm đẫm chân phải xuống rồi ngẩng đầu lên. núi lỡ!
Nhật nguyệt tiêu tán. sông dài biên rộng tan rã. mặt đất và bầu trời, cả thế giới do cổ Hóa Thiên Địa tạo thành ẩm ẩm sụp đổ.
Thân thể cổ Đạo run lên. phun ra một ngụm máu tươi, lảo đảo lui lại hơn trăm trượng, lúc này mới dừng lại được, sắc mặt lần đầu tiên tái nhợt.
- Đạp Thiên Cảnh! Đây hoàn toàn là Đạp Thiên Cảnh!
Thần sắc của hắn lộ vẻ khiếp sợ. nhìn lại một bước vừa rồi của Vương Lâm. Trên người đối phương, hắn cảm nhận được một luồng lực lượng dáng sợ như vừa thức tỉnh.
Vương Lâm đừng ở trong thiên địa. giống như tất cả mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo cảnh. Hắn nhắm hai mắt. hồi lâu sau mới chậm rãi mở ra. trong mắt vẫn lưu lại vẻ đau thương. Hắn ngẩng đâu nhìn bầu trời đã khôi phục là bình thường, rất lâu. rất lâu.
- Ngươi đã đi qua mấy cây cầu!
Cổ Đạo sau một nén nhanh mới nhìn Vương Lâm đây phức tạp. chậm rãi nói.
- Bảy cây. cây thứ tám thất bại!
Vương Lâm nhắm mắt lại. giống như muốn lưu lại đau thương, không cho tán đi.
- Bảy cây cầu.
Cố Đạo cười khô. Hắn nhìn thật sâu Vương Lâm. Một bước kia hắn có thể cảm nhận được rõ ràng ý niệm Đạp Thiên. Loại ý niệm này là biểu hiện của tín niệm cực hạn.
Với tu vi của hắn ngày hôm nay cũng không thể xuất ra một bước kia.
- Ta có lẽ thật sự không có cách nào lưu ngươi lại.
Cổ Đạo thở dài. vẻ phức tạp trong hai mắt biến thành kiên định, nói từng lời một:
- Nhưng ta cũng không cách nào bỏ cuộc như vậy. Ta dùng Thời gian suốt đời để nghĩ ra một thức Đạp Thiên!
Ta đặt tên thuật này là Đạp Thiên bởi vì thuật này là tín niệm của cả đời cổ Đạo ta biến thành. Ta có lẽ không cường đại như cổ Tổ nhưng tín niệm của ta bất đồng với hắn!
Tín niệm của hắn là hóa thành thiên địa, cũng bởi tín niệm này tồn tại cho nên ta không thể rời khỏi mặt đất của cổ Tộc quá xa. Có lẽ trong suy nghĩ của cả Tổ. phạm vi của tiên tộc kia không phải do hắn biến thành, là địa phương dáng căm hận.
Mà tín niệm của ta lại là khiến thiên địa không thể ngăn được tầm mắt của ta, để cho thiên địa này không thể cản được thân thể ta, để cho nhật nguyệt thương khung, cho cả Tiên Cương đại lục này không thể mê hoặc tâm ta!